Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

31.12.06

Đời là cái đinh!




Sắp sang Năm mới, chẳng biết làm gì. Mời các bác xả xì trét bằng mấy cái đinh vậy. Hơ hơ.


cô đơn


lang thang ở nai cờ lắp


nàng



e dè một tí cho phải phép


rủ đi xem phim cho nó lãng mạn


làm cái việc mà ai cũng biết là việc gì đấy...


có tí hối hận


thú nhận với papa



gọi nó đến tao quạt cho một trận, bằng tuổi chúng bay ngày xưa tao thì...


có cả đám người yêu ấy chớ, he he.

27.12.06

Văn Hóa Mưa Phùn





Cái nét văn hóa nó cũng như người con gái. Ai muốn ngắm nét đẹp thì phải tự soi đèn và chọn đúng góc nhìn mà ngắm. Ai đời lại để người ta phải xoay ra cái góc cạnh đẹp thì mới khen? Kể qua về cái nét văn hóa mưa phùn chẳng hạn.

* * *

Người ta tưởng chỉ có ở miền Bắc, và phải vào tháng 10 âm lịch đổ đi mới có mưa phùn. Nhưng không, quanh năm suốt tháng, thậm chí ngay cả ở giữa thành phố không có mùa đông như Sài Gòn, vẫn cứ có mưa phùn. Có điều, mưa không rơi rơi lãng mạn từ trên trời xuống mà bay ngang ra từ mồm của những người “yêu thiên nhiên”. Có lẽ họ không chịu nổi với một điều hiển nhiên rằng, mưa phùn chỉ lây phây có một lần trong năm. Thế nên họ quyết định trở thành những người làm ra cái đẹp, tạo ra lây phây mưa phùn mọi lúc, kể cả giữa trời nắng chang chang

Đã là mưa thì phải mưa cho khắp. Nghĩa là khắp mọi nơi, chỗ nào cũng thấy cái cảnh mọi người phun mưa. Giữa chợ, giữa đường náo nhiệt, phun! Trong vườn hoa mơ mộng, nơi các cụ tập thể dục lúc bình minh, trai gái âu yếm lúc chạng vạng, nghiện ngập tranh thủ vào phê, phun! Đang trảy hội trên suối Yến, chùa Hương, cũng phun! Không chỉ mưa ngoài đường, mưa nhân tạo còn rơi cả bên dưới các mái nhà. Không phải nhà thường mà cả trong những chốn văn hóa, công sở, quán hàng ăn… vốn không cần đến mưa. Kể ra thì đúng là nghìn trang giấy không nói hết.

Phun mưa không cần phải có kiến thức hay văn hóa cao siêu, nhưng cả những người có trình độ, có văn hóa, những người của công chúng cũng vui vẻ đóng góp vào công cuộc phun mưa. Thực là vui vui khi thấy những ông này ông nọ, tay xách ca táp oai vệ, thỉnh thoảng lại phun đánh phì một cái. Hay những chị những cô mất công hai, ba tiếng ngồi tô son đỏ chót xong cũng nhúm mỏ làm đến toẹt một cái cho nó rôm rả. Thực không để đâu cho hết cái mừng khi chứng kiến những cảnh không đâu trên thế gian này có thể có. Duy chỉ có ở Việt Nam ta thôi!

* * *

Văn hóa phun mưa không cần phải đến tuổi. Thằng nhóc lên năm lên ba cũng ngửa cổ lên mà p…rừ… một cái. Chắc chắn cả nhà sẽ vỗ tay lẹt đẹt mà khen con thông minh. Thông minh quá đi chứ, không sẵn nhiều bơ sữa như bây giờ thì làm sao trẻ con có thể làm được những động tác ngộ nghĩnh thế? Thế rồi, cả bố-mẹ-ông-bà-thày-cô giáo nó cũng vui lây, đang đi giữa đường cũng phun phì ra vô tư. Phải nói chính con cái chúng ta đang ảnh hưởng đến các bậc phụ huynh chứ không phải ngược lại. Trẻ con hay thật. Tầm ảnh hưởng của chúng rất… gợi cảm.

Chuyện nhổ ra đường diễn ra tự nhiên như những động tác thường diễn ra nơi công cộng khác như ngáp, hắt xì hơi, ngoáy tai, móc mũi... Mọi người đã quen mắt nên chẳng ai thấy phiền lòng. Cũng chẳng việc gì phải nhìn trước ngó sau vì đâu có làm gì khuất tất mà sợ? Cứ tự nhiên như trong nhà vệ sinh thôi. Cũng có vài người phật lòng nếu đang đi trên đường mà mặt hứng chút ít “hạt mưa”. Ai bảo họ đi xe máy chậm như rùa sau người khác? Nếu phóng nhanh hơn thì đâu đến nỗi. Mà suy cho cùng, thứ ở trong mồm người khác thì đâu có gì ghê gớm. Không lẽ mồm người khác không sạch sẽ bằng mồm mình?

* * *

Chưa hết, trước mỗi động tác làm mát không khí, mọi người lại còn cố tạo ra một tiếng động oai phong, cũng phát ra từ mồm. Nó như động tác vươn vai, tiếng gầm của con hổ trước khi vồ mồi. Tiếng động ấy nhắc nhở mọi người rằng: tớ đang sắp làm một chuyện hay ho đây. Đúng rồi, trước khi làm một việc mang tính văn hóa như thế thì chắc chắn chúng ta phải có khán giả chứ. Cũng có nhiều cách phản ứng khác nhau khi nghe cái âm thanh dữ dội ấy. Thường là nhăn mặt, bịt mũi, nghảnh mặt đi chỗ khác. Y hệt như khi mấy cô con gái Hà thành cắn được miếng ô mai chua ngọt.

Ngày còn bé, tôi nhìn thấy một bà đầm ăn dở cái kem, muốn vứt đi nhưng cứ lúng túng mãi để tìm sọt rác. Ngày ấy chúng ta chưa có thùng rác công cộng như bây giờ. Thế là sau một hồi quanh quẩn, bà đành cúi xuống, để nhẹ nhàng sát miệng cống. Cũng không hiểu tại sao người Tây họ lại mất công đi làm thêm mấy động tác thừa ca-lo thế làm gì. Sao không đứng sõng lưng mà ném đánh toẹt một cái xuống cống hay ra giữa đường cho được việc? Lúc ấy tôi đoán là do người nước ngoài họ thích vận động cho đỡ béo phì. Mà hình như tôi kể chuyện hơi lạc đề thì phải. Chuyện vận động gân cốt xin dành để dịp khác vậy.

Lê Tiến Đạt (bài không có trên Cocktail.com.vn)

21.12.06

Giới thiệu ảnh báo chí ác chiến. Mời các bác viết lời bình cho ảnh.

Giới thiệu một số ảnh, hình như là đoạt giải gì đó. Không rõ lắm. Đã bỏ một số ảnh khủng khiếp.

best2006_30.jpg
01

best2006_29.jpg
02

best2006_28.jpg
03

best2006_25.jpg
04

best2006_21.jpg
05

best2006_20.jpg
06

best2006_18.jpg
07

best2006_14.jpg
08

best2006_11.jpg
09

best2006_10.jpg
10

best2006_09.jpg
11

best2006_08.jpg
12

best2006_07.jpg
13

best2006_06.jpg
14

19.12.06

Chân dung nghệ thuật mới đây!




dat-xylo-sm.jpg
Chân dung kiểu mới đây. Cái này đã được gọi là nghệ thuật được chưa ạ?
tặng luôn vợ cái chân dung và thêm cái logo cocktail.com.vn cho oách

tra-xylo.jpg
logo-xylo.jpg

17.12.06

Thời của ti vi đen trắng




Ngày đó tôi mới khoảng năm, sáu tuổi. Tôi nằm sấp trên phản, mặt úp xuống gối khóc không thành tiếng vì tôi là con trai, mà con trai thì không nên khóc, nhất là lại chỉ vì một cái lý do nhạt phèo...


Mọi người trong nhà mải nói chuyện nên tưởng tôi ngủ, sau thấy chân tôi động đậy mới biết tôi còn thức. Gạn hỏi mãi tôi mới nói nguyên do: nhà hàng xóm đóng cửa không cho tôi vào xem nhờ ti vi.
Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in những giọt nước mắt thấm đẫm gối tối hôm đó.

Mà hôm ấy lại có phim “Bôm-bốp” với “Di-a-nốp” gì gì đó mới tức chứ. Mấy tuần sau, bố mẹ tôi gom góp tiền mua cho bằng được một cái ti vi cửa lùa (nghĩa là ti vi có hộp gỗ, có bốn chân, đóng ra mở vào bằng hai cửa nan gỗ kéo hai bên), tuy là đồ cũ dùng rồi nhưng để cho con đỡ tủi thân. Cho đến bây giờ, chưa một cái vô tuyến nào, cho dù hiện đại đến đâu, có thể để lại ấn tượng trong tôi bằng cái Sanyo hai cửa lùa ấy. Nó nằm chềnh ềnh hiên ngang giữa nhà. Bốn chân choãi ra tứ phía trông thật oai vệ. Tay tôi chỉ với đến được mấy cái núm chỉnh kênh thô thiển của nó thôi. Tôi mân mê, kéo cửa ra, đóng cửa vào có đến vài chục lần mỗi ngày. Nếu người lớn không ngăn lại thì chẳng biết đến bao giờ tôi mới ngừng sờ vào nó. Đấy cũng là lúc tôi bắt đầu ngờ ngợ về lòng “rộng lượng” của những người hàng xóm và lờ mờ hiểu về cái sự giàu nghèo nó khác nhau thế nào. Tuy nhiên, có một điều mà tôi biết rất rõ, ấy là từ nay tôi không còn phải đi xem nhờ nhà ai nữa.

Thời đó mới chỉ có ti vi đen trắng và không phải nhà nào cũng có. Ước chừng trong một ngõ xóm cứ hai ba chục nhà may ra mới có một cái là may lắm. Vậy là tất nhiên người ta phải sang xem nhờ cái nhà có vô tuyến. Quý ai thì cho xem, vui vẻ thì cho xem. Ghét thì thôi. Có hôm nhà có vô tuyến mà lại đang cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt thì đành cun cút đi tìm nhà khác mà ngó. Tôi hay xem nhờ bên nhà một ông giáo cạnh nhà. Có lần ông bảo tôi nửa đùa nửa thật “thợ mộc như bố mày mà đóng cho tao cái tủ ọp à ọp ẹp như gỗ dởm ấy”, thế là tôi dỗi không thèm xem vô tuyến nhà ông ấy nữa. Lần sang nhà hàng xóm khác để xem thì nhà ấy bán hàng giải khát, đang đông khách nên không xem được…Cứ thế có khi đi đến bốn năm nhà rồi lại về tay không, chẳng xem được gì. Ngày hôm sau nhìn mấy thằng bạn cầm súng gỗ giả vờ bắn “Pằng! pằng! Trên từng cây số nào cũng có Bun-ga-ry. Ợ!” thế là lại thèm thuồng năn nỉ chúng nó kể lại cho phim hôm qua thế nào.

Cái thứ văn hóa đi xem nhờ vô tuyến nó phổ biến khắp cả các khu phố chứ chẳng riêng gì ở đâu. Đại loại là cứ đúng đến giờ “Bông Hoa Nhỏ”-cách một ngày có một chương trình cho các cháu chứ không phải ngày nào cũng có-là các cháu thiếu nhi hàng xóm chật cứng nhà. Hôm nào không có 15 phút “Bông Hoa Nhỏ” thì các ông bà trung niên và các cụ về hưu lại nháo nhào và vội mấy bát cơm để còn chạy sang xem “Thời Sự”. Vắng vắng một lúc đến giờ phim truyện thì là tất tần tật nam phụ lão ấu của cả mấy chục nhà xung quanh đều đã có mặt đầy đủ chiếm chỗ cho mình từ lúc nào. Ai đến trước ngồi chỗ đẹp đối diện màn hình. Ai đến sau chịu khó lò dò ngồi khòng lưng đằng trước cho người khác xem. Nhiều ông bà chủ nhà dễ tính có khi còn bị chiếm mất chỗ đẹp. Đến, nếu đang vắng thì phải chào hỏi mọi người vài câu, hay ít ra cũng phải là “ông bà cho cháu xem nhờ”. Nếu mọi người đang chăm chú xem những đoạn gay cấn thì chỉ cần len lén chui tọt vào ngồi là được, chẳng cần chào hỏi ai

Người ta chờ đợi cả ngày háo hức để được đi xem vô tuyến buổi tối. Câu chuyện bàn tán của mọi người là “tối nay có phim không nhỉ?” hay đại loại theo kiểu “tập hôm nay mà không xem được thì phí lắm đấy”. Thậm chí có người bị bệnh, lết mỗi bước hết mấy giây nhưng chẳng bao giờ bỏ sót buổi tối nào. Trừ những hôm trở trời, chân đau quá không đi được thì đành chịu. Đấy là giờ máy nước công cộng ít người chờ xếp hàng nhất, hàng ăn vắng khách nhất. Nhiều lần bố mẹ tôi cứ chờ đến giờ có phim là lại đi gánh nước cho vắng. Đêm đỡ phải thức.

Không cho hàng xóm vào thì bị bảo là ky bo. Cho vào thì đúng là cả nhà chật cứng những người là người. Chẳng còn làm ăn được gì khác ngoài việc xem ti vi chung cùng hàng xóm. Khốn khổ là ngày đó xà phòng thơm còn hiếm hoi, hàng xóm lại toàn là dân lao động. Vậy nên mấy nhà có may mắn ti vi cũng lại được ngửi thêm đủ thứ mùi nồng nặc của những người láng giềng. Thế nhưng được cho người khác vào xem nhờ nó oai lắm. Ban ngày có việc gì nhờ vả thì ai cũng nhiệt tình ngay. Uy tín ghê lắm. Có khi lại còn được bầu làm tổ trưởng tổ phó dân phố ấy nữa chứ.

Xem chăm chú thì bàn tán cũng phải nhiều. Rủ rỉ, râm ran. Buông vài câu phán xét xanh rờn cho ra vẻ hiểu biết. Cười hi hi lấm lét. Rồi đến khi ông bà chủ nhà mà hưởng ứng cười khì khì thì cả đám cười hô hố, lăn lộn ra mà cười. À mà lại còn chửi nữa chứ. Ai chứ thằng đầu trọc “Bai-gien” là phải chửi rồi. Chửi cái thằng phát xít Đức ấy vẫn còn nhẹ nhàng. Hôm nào vô phúc có bóng đá mới gọi là tuyệt cú mèo. “Bên phải màn ảnh nhỏ của các bạn, đội Liên Xô mặc quần trắng, áo trắng, tất trắng. Đội bên kia mặc quần sẫm màu, áo sẫm màu, tất sẫm màu”…Gì chứ đội Liên Xô hay mấy đội phe các nước xã hội chủ nghĩa mà đá với mấy thằng “quân nó” thì rầm rĩ một nhà toàn những câu chửi. Tất nhiên, ông chủ nhà có vô tuyến phải trước một câu xong mọi người mới chửi. “Quân nó” thì tất nhiên là phải hay đá ăn gian rồi. “Bọn nó” thì tất nhiên là phải ngu rồi. Thế là ào lên chửi. “Liên Xô làm sao mà việt vị được quả đấy?”…

Tất nhiên là khoảng 10 giờ tối thì các nhà có ti vi mới được yên thân. Cả đám ra về lần lượt. Có người chào, có người cám ơn, có người chẳng cần nói câu gì. Chủ nhà lọ mọ đi dọn dẹp chiếu, bàn, ghế…Bụng bảo dạ ước gì bao giờ dân mình nhà nào cũng có vô tuyến thì nhẹ nợ biết bao!

Cho đến tận năm học lớp 12, hai thằng bạn tôi chơi thân nhất là hai đứa mà nhà cũng chỉ có ti vi đen trắng giống nhà tôi. Lúc ấy vô tuyến màu đã khá phổ biến rồi, nhưng những nhà chẳng được khá giả thì cũng chưa thể đủ tiền mua ngay được. Không biết có phải vì mấy cái ti vi đen trắng hay không nhưng chúng tôi chơi với nhau thân hơn những đứa khác. Cùng hiểu cái cảnh nghèo nhà nhau chăng?

Lê Tiến Đạt - đăng trên tạp chí Ngày Nay - bài không có ở cocktail.com.vn

16.12.06

Hồi ký Z3 - Giám đốc Phi Giao

PhiGiao12.jpg
Giám đốc nhà em đây ạ. Chính là giám đốc cái trang cocktail.com.vn
Ảnh chụp bằng Z3 ở mực nướng Hàng Bồ

Hồi ký Z3 - Vợ chụp ở SG

t.jpg


Vợ - Chụp ở SG


Z3, những ngày tháng oai hùng.


Ảnh không có ở cocktail.com.vn


Hồi ký Z3 - Ảnh chụp người chụp ảnh

Hai-Thanh.jpg


Phô tô gia Hải Thanh


Ảnh chụp bằng máy Z3, đăng chưa kịp xin phép.


Không có ở www.cocktail.com.vn

13.12.06

Tin buồn Z3




Sau 01 tháng lâm bệnh nặng, quả Konica Minolta Dimage Z3 đã chính thức lìa đời.


Mặc dù chỉ có 4 chấm nhưng anh bạn đã ra Bắc, vào Nam, thậm chí là chu du tận Vạn lý Trường thành cùng ta. Chưa kể những bộ ảnh cưới của Minh-Hải; Hương-Sơn. Những khi lôi đám cháu và lũ bạn ra làm object. Tiếc lắm thay.


Mặc dù lúc mua bị bóp cả triệu bạc nhưng nó cũng làm được nhiều việc cho ta. Hận lắm thay.


Bệnh của nó là bệnh không chui ra chui vào được. Chụp từ xa thì ngon nhưng chụp cận cảnh thì đứt. Anh Hùng ở Quang Trung đã cố hết sức nhưng đành lắc đầu ngậm ngùi. Mặc cho ta than thở.


Biết làm gì bây giờ? Giá mà có nghìn đô mua máy khác thì nỗi sầu này may ra nguôi ngoai.


U nhà nó chứ tháng gì mà máy ảnh hỏng ổ CD hỏng, màn hình hỏng, điện thoại hỏng, xe hỏng, đầu kỹ thuật số chợ giời hỏng. Điên tiết thay.


Sẽ mặc niệm cho Z3 bằng cách post lần lượt những ảnh chụp từ trước đến nay lên đây. Không nhiều, không đẹp nhưng mà là ảnh có bản quyền hẳn hoi.


Hậm hực kính báo.

12.12.06

50% Gạt Tàn Đầy trả lời phỏng vấn VTC & Clip Đám Cưới Chuột trên VTV3




20g15 Tối nay (12/12/06) một nửa của ban nhạc GTĐ gồm Đạt và Quân (một người không có trong ảnh minh họa, một người thì có trong ảnh nhưng bị cái xanh-ban nó che mất mặt) sẽ trả lời phỏng vấn 4 câu trên chương trình Cà Phê Tối, VTC1.



Nội dung phỏng vấn thì không dám nói trước.



Mời các bạn có đầu kỹ thuật số đón xem. Những bạn không có đầu KTS vẫn xem được vì VTC1 đã phát sóng analog.



Ngay sau đó, lúc 21g trên VTV3 sẽ phát clip ĐÁm Cưới Chuột. Đúng không anh Long nhảy? Loạn hết cả rồi. Hơ hơ.



Chào thân ái và quyết thắng!



Xin lỗi các bác, giựt tít hơi dài.

11.12.06

Tại sao bia tuyệt hơn phụ nữ?




Suy ngẫm của bợm nhậu về hai thứ tưởng chừng không liên quan đến nhau...


 




  1. Ta có thể uống bia cả đêm...


  2. Bia luôn đợi trong tủ lạnh mỗi khi ta đi xem bóng đá về muộn.


  3. Bia sẽ không ghen nếu như ta ôm một cốc bia khác.


  4. Ta có thể vừa uống bia vừa hút thuốc mà bia không hề cằn nhằn.


  5. Lúc nào ta cũng có thể vớ ngay được một chai bia khi vào quán bar.


  6. Bia không bao giờ đau đầu vào buổi đêm.


  7. Có thể thản nhiên bóc nhãn bia chỗ đông người mà không bị ai để ý.


  8. Có thể uống hơn một chai bia mỗi đêm mà không cảm thấy mặc cảm tội lỗi.


  9. Ta luôn là người đầu tiên uống chai bia của mình.


  10. Bia không đòi hỏi sự bình đẳng giữa bia và đàn ông.


  11. Ta có thể thưởng thức bia ở chỗ đông người.


  12. Sau khi uống bia 3 tháng, nó chẳng bao giờ gọi điện để báo rằng nó sắp có một chai bia nhỏ.


  13. Cho dù vỏ chai thế nào thì trông bia vẫn cứ ngon. Hơn nữa, bia không đòi hỏi thay đổi nhãn mác thường xuyên.


  14. Đàn ông không bao giờ phải ngượng vì chai bia cầm trên tay trong buổi tiệc.


  15. Sau khi làm một ngụm, ta không cần phải hứa điều gì với bia cả.


  16. Có thể để tất cả 24 chai bia vào chung một hộp mà chẳng có chuyện xích mích hay ầm ĩ gì xảy ra.


  17. Sau khi uống bia ta có thể thản nhiên ngáy o o.


  18. Mỗi lần uống là một chai bia mới.

 


Lấy từ www.cocktail.com.vn, không biết có đúng hay không nữa. Mong chị em lượng thứ.

6.12.06

Rượu, Thịt chó, Mùng ba




Với các hàng thịt chó ở Hà Nội nói riêng và miền Bắc nói chung thì chẳng thấy câu “tháng chín nhịn buôn, tháng mười buồn bán” đúng tí nào. Tiết trời sau Trung Thu se lạnh là ân huệ mà trời đất dành riêng cho việc ăn thịt chó ở nơi này. Cuối tháng, khói chả chó mù mịt khu Nhật Tân, Trương Định, phố Lê Văn Hưu, ngõ Hàng Hương...



Chợ to, chợ tạm, chợ cóc, chợ nào cũng ám khói mù mịt chứ không riêng gì chợ Âm Phủ 19-12. Khói chả chó lấn sang khiêu khích các hàng thịt gà, chọc tức mấy hàng giò lụa, dè bỉu mấy chị hàng tôm. Khói ám sang cả những ngày đầu tháng, khiến vài kẻ chơi ngông phải lần mò khắp Hà Nội tìm cho được một hàng để chân xếp vòng tròn, mồm hô bảy món. Sao lại phải chờ đến cuối tháng? Chẳng lẽ cứ để con chó phải “khóc đứng khóc ngồi” mong được hóa kiếp.




Kỳ lạ là cái văn hóa ăn thịt chó. Nó nửa đỏ nửa đen, ăn cuối tháng là giải hạn, ăn đầu tháng thì mất lộc. Xem ra chỉ có thịt vịt và mực nướng mới có khả năng ngấp nghé ngang bậc đàn em với thịt chó về quan điểm duy tâm này. Thường thì phải đợi hết mùng một, mùng hai, qua đến mùng ba mới loáng thoáng có hàng dám mở. Đó là những quán vốn đã có khách quen hẹn trước. Khách thì hoặc là vô thần, hoặc là đang vận đen cùng đường nên muốn ăn luôn đầu tháng cho sớm hết hạn. Chờ đợi hai ngày đầu tháng đã là quá lâu rồi!




Những kẻ đi giải đen sớm khoan khoái pha sẵn mắm tôm, bẻ bánh đa chấm tạm chờ thịt chó thủ công được dọn từng đĩa lên bàn. Gọi là thịt chó thủ công vì chỉ lúc ấy mới có thể quan sát được cái nhanh nhẹn của những nhà chế biến. Gọi là thủ công cũng là bởi chỉ vào những ngày vắng khách, đám đầu bếp mới có thời gian trổ hết sự khéo léo của mình. Ngoài ra, gọi thế cũng là để ra ý coi thường thứ thịt chó làm hàng loạt theo lối công nghiệp. Gió đông bắc bắt đầu đưa mùi chả nướng đến hai lỗ mũi. Kìm cơn thèm bằng ngụm rượu nếp đục nhờ nhờ. Bụng cồn cào nên rượu càng ngấm nhanh. Đến khi được ăn thịt chó thật thì đã hơi thấy nóng tai, bắt đầu vừa nhồm nhoàm vừa lý sự quanh quẩn với nhau.





Quán vắng vẫn vẳng ra những lời chúc nhau nhanh qua cơn mạt vận, nhưng không ầm ĩ, ồn ào. Giày dép cứ vứt bừa thoải mái ra tận ngoài bậu cửa chứ không phải cun cút nhét vào túi ni lông ôm kè kè bên người. Chân xếp vòng tròn chán lại duỗi ra hai, ba cái chiếu. Chả việc gì phải co quắp vì sợ dựa lưng vào mấy ông máu nóng chiếu bên như những ngày cuối tháng. Nhấm nhẳn cắn miếng chả, miếng dồi lúc ấy mới thấy cái ngon mà ngày thường không nhận ra. Rượu nếp đục ngọt nhạt đưa cay, uốn dịu những cái lưỡi ngày thường cứng đơ trong cái mồm vì ăn vội quá nhiều thứ mà đâm ra hỏng, chẳng phân biệt nổi cái gì.

 




Rượu nếp đục ở Hà Nội uống ngon hơn hẳn cái thứ rượu được quảng cáo là rượu nếp Bắc bán trong các hàng thịt chó Sài Gòn. Ngon đến độ dân tình phớt lờ các cô tiếp thị bia xinh xắn, trắng nõn trắng nà. Mới lại cái giống thịt này nó kén bạn, uống bia không vào. Phải là nếp đục mới đủ tầm vóc để đưa đẩy, mới khiến cho thiên hạ lần nào bước xuống nhà sàn cũng phải lơ tơ mơ. Uống rồi thì kiểu gì cũng phải đi “giải quyết nỗi buồn.” Xin không tả một cách chân thực cái chỗ kinh khủng dưới gầm nhà sàn đó. Chỉ biết xong việc ông nào lên chiếu ngồi cũng ngẩn tò te ra một lúc rồi mới bắt lại được câu chuyện đang dở. Đến khi líu lưỡi rồi thì chủ đề đầu tiên là con chó lại được quay trở lại làm chủ đề cuối cùng của chiếu nhậu. Và để chứng minh rằng lũ khuyển không khôn như thiên hạ vẫn đồn, họ vô tư ném vài mẩu xương cho những con chó được nuôi ở quán.




Thế mới hay, câu nói con chó chỉ ăn con má là sự ngụy biện. Mà cần gì phải quan tâm đến chữ nghĩa cho mệt người. Ăn miếng dồi chó vừa giòn vừa bùi không thích hơn à? Cứ ngày đầu tháng mà đi ăn cho thoáng đãng, tội gì chen chúc vừa khó thở, vừa lo mất giày mất dép. Ăn ở đâu thì ăn, cứ lên Nhật Tân để hóng gió sông Hồng, cảm hồn đào, quất quẩn quanh. Chen vào phố xá chật chội, không có chỗ gửi xe, lại phải nghe người ta quát nhân viên làm gì cho nó mệt.



bài Lê Tiến Đạt (Sành Điệu); ảnh
Steve Kuack

www.cocktail.com.vn

5.12.06

Nghiên cứu nghiêm túc của các bợm nhậu




Đừng nghĩ dân nhậu không nghiêm túc, thậm chí họ còn đang làm một nghiên cứu về những rắc rối thường gặp khi ăn nhậu, kèm theo đó là những nhận định xác đáng và cách giải quyết vấn đề triệt để.




Nếu...


1. Chẳng thấy ai quen trong tiệc >>> Chúng ta đã vào nhầm chỗ >>> Kiếm cốc bia rồi lẳng lặng đi ra.


2. Chân lạnh và ướt >>> Cốc bia bị nghiêng >>> Hướng miệng cốc thẳng lên trần nhà.


3. Chân âm ấm và ướt >>> Toilet chật cứng người mà sức chịu đựng của loài người thì có hạn! >>> Đứng sát lại gần con chó của chủ nhà. Yêu cầu chủ nhà xin lỗi.


4. Bia nhạt phèo, chẳng có vị gì, có màu trong như pha lê >>> Chúng ta uống nhầm ly. Có ai đó đã đánh tráo ly mất rồi >>> Truy tìm ngay kẻ phản bội.


5. Tường trước mặt bỗng nhiên treo đầy đèn chùm >>> Chúng ta đã bị ngã ngửa >>> Quấn chặt thắt lưng và đứng dựa ngay vào quầy bar.


6. Miệng dính đầy những đót thuốc lá >>> Nạn nhân đã bị ngã sấp mặt vào quầy bar >>> Xem lại điều trên.


7. Chẳng thấy bia đâu. Phía trước, ngực áo lại ướt sũng >>> Miệng không mở đúng lúc còn bia lại rót vào phần khác của mặt >>> Chui vào toilet và tập đi tập lại trước gương cho đến khi rót đúng vào miệng thì thôi. 


8. Sàn nhà bỗng nhoè đi >>> Chúng ta đang nhìn xuyên qua một cái ly đã rỗng nhiều lần >>> Gọi thêm một chai bia nữa và một cái taxi cho chắc.


9. Tất cả mọi người người trong quán Bar đều chỉ cao đến thắt lưng của bạn >>> Nạn nhân đang nhảy nhót lên bàn >>> Tìm một ai đó thật béo rồi từ từ ngã vào người họ. Giả vờ ngất trong năm phút.


10. Tay đau. Mũi đau. Đầu choáng váng >>> Chúng ta đang ở trong một đám choảng nhau >>> Xin lỗi tất cả những người ta gặp, lần tìm lối ra cửa gần nhất.


11. Tường nhà bỗng quay cuồng >>> Chúng ta đang bị khênh ra ngoài >>> Hãy hỏi mọi người xem điểm đến tiếp theo là vỉa hè hay một quán bar khác.


12. Căn phòng bỗng trở nên tối om một cách lạ thường >>> Bar đã đóng cửa >>> Yêu cầu bartender viết địa chỉ nhà mình ra giấy và chuyển cho tài xế taxi.


13. Vỏ xe taxi có nhiều màu sắc sặc sỡ >>> Bia trong dạ dày đã bắt đầu chạy lên đầu và sắp chạy ra ngoài >>> Bịt chặt tay vào miệng.



Đề nghị các bợm nhậu tập trung các đóng góp cho nghiên cứu của chúng ta thêm hoàn chỉnh trước khi chính thức ban hành trong nội bộ các đệ tử lưu linh.





  • Lê Thái (Từ kinh nghiệm bản thân và trông thấy - lấy từ cocktail.com.vn)



4.12.06

Cocktail.com.vn




Trang web cocktail đầu tiên bằng tiếng Việt.

Không có gì là bí mật về nghệ thuật pha chế cocktail.

Không chỉ là cocktail mà còn là về văn hóa đồ uống của loài người.

Sau năm, sáu năm thai nghén, cuối cùng thì nó cũng ra đời.

Hình hài nó là vậy, còn phải bổ sung và sửa đổi nhiều thứ nữa.

Nợ nần đã trả gần xong.

Chỉ mong sao mọi người ủng hộ.

Những mong bạn bè gần xa đóng góp cho nó bằng cách mỗi ngày mở nó ra một lần hoặc tiện tay thì cho nó vào home page.



www.cocktail.com.vn

Chính thức bố cáo.

1.12.06

Red Thủy Triều vol2




Ban nhạc Red Thủy Triều, có anh Hiếu (ảnh minh họa) vừa cho ra mắt đĩa nhạc thứ 2 với tên gọi cũng không kém phần thời tiết là Sau Cơn Mưa. Vol 1 của các anh có tên New Nắng. Đĩa chỉ có 2 nghìn cái. Mấy anh này có vẻ mê nha khí tượng thủy văn. Mua nhanh kẻo hết.

24.11.06

Hai Người Lính




Trân trọng kính gửi bà con lời bài hát Hai Người Lính của tác giả Toàn. Bài hát có số báo danh 68 trong chương trình VTV Bài hát Việt tháng 11. Anh đồng thời cũng là chủ nhiệm câu lạc bộ những người hâm mộ GTĐ. He he.


Hai Người Lính


1


Một ngày bình yên mây trắng bay – Người lính Việt Minh già


Ngắm dạo phố phường lòng rộn ràng – hào hùng bài ca xưa.


Một ngày bình yên chân bước ai – Một người lính Pháp già


Về lại đất này lòng ngập ngừng – Thăm chiến trường năm xưa.


 


(Bridge)


 


Ref


Tình cờ gặp nhau trên phố đông, đầy lòng nụ cười trao nhau.


Rượu nồng tràn bao ký ức xa, một thời đạn bom.


Họ từng gặp nhau đêm rất xa, mờ trời đạn bom xương máu loang.


Họ từng gặp nhau trong chiến tranh – Đầy lòng hận thù nhau.


Bom lửa máu xương, chiến tuyến hai đầu.


Họng súng tìm nhau đêm Đông Khê, họ đã gặp nhau.


Người lính Việt Minh gặp người lính dù viễn chinh.


 


(Intro)


 


2


Một ngày bình yên trên phố đông – Người lính Việt Minh già,


Gặp người lính dù, gặp người tù binh xưa.


Một ngày bình yên như tiếng ru – Hai người đàn ông già


Lòng hết hận thù, lòng thật mừng, lòng đầy bình yên.


 


Ref:


Họ giờ gặp nhau trong nắng vui – Hà Nội người xe ta với ta.


Mặt hồ hiền như em bé mơ – Họ ngồi lặng im.


Từng cặp tình nhân vai sát vai – Ngọt ngào lời tương lai.


Mặt hồ ngàn năm sao vẫn xanh – Họ cười hồn nhiên.


Giữa thành phố đông, một chớm nắng vàng.


Không tìm đến nhau trong hân hoan họ vẫn gặp nhau.


Người khách đường xa gặp thành phố bừng hoa.


 


3


Một ngày trời xanh mây trắng bay, một em bé tan trường.


Tiếng hát rộn ràng, gió níu mừng chân son.


Một ngày trời xanh chim véo von, kìa chân sáo rộn ràng


Em bé về nhà mắt xoe tròn: “Cháu chào ông Tây!”.

23.11.06

Xin chữ ký




Hôm nay bất ngờ gặp đám fan hâm mộ Gạt Tàn Đầy.


Nhóm gồm 6-7 nhân vật, xinh và đẹp trai khủng luôn. Da trắng nõn nà. Cả đám xúm vào xin mình 6 cái chữ ký vào 6 trang giấy vở ô li trắng.


Cả đám đều đang học lớp 3 hay 4 gì đó. Bạn của cháu Hưng. Nhìn một phát nhận ra chú Đạt trong bìa đĩa và trên tv luôn.


Hình như tầm 9x và 0x mê Đám Cưới Chuột thì phải.


Hạnh phúc vì thấy chúng nó như tờ giấy trắng. Mình phết phẩy tí lên. Chúng  đem khoe cả khu tập thể.


Vui.