Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

26.8.06

Đấu bò tót và Chân lý




Đáng nhẽ chỉ một người phải đọc bài này, nhưng vì nhiều lý do tế nhị và điên tiết nên tất cả mọi người đều có thể đọc bài này.


Bạn thân mến,


Nếu đã hiểu về chuyện đấu bò tót, chắc bạn sẽ hiểu kẻ chiến thắng trong cuộc đấu máu lửa phải biết khéo léo dùng tư duy. Cho dù là con bò bị đâm chết hay đấu sỹ bị húc lòi ruột thì kẻ chiến bại luôn là kẻ đã mắc sai lầm. Nghĩa là đã bất cẩn, nóng vội. Đến khi hiểu ra rằng Chân lý không phải bao giờ cũng thuộc về kẻ mạnh thì đã muộn. Chân lý không bao giờ thuộc về con bò theo nghĩa đồ con bò ngu ngốc. Cho dù nếu là con bò tót nó chiến thắng thì đó cũng là một con bò thông minh hơn tay đấu sỹ. Còn nếu tay đấu sỹ bị sừng bò thọc vào mông thì lúc đó đấu sỹ còn ngốc hơn con bò. May ra chỉ còn sự thương hại xuýt xoa trên đầu lưỡi người thân.


Đây không phải lần đầu tiên bạn được nhắc nhở về sự cẩn trọng trong ngôn ngữ. Không chỉ là những câu chuyện tào lao mà phải cẩn trọng trong cách ăn nói với tất cả những người xung quanh. Cho dù người đó bị điếc thì cái mấp máy môi thiếu tiết chế của bạn cũng có thể làm cho bạn trở nên cô đơn giữa một đống những người đáng lẽ đã là bạn với nhau một cách thân thiết. Nếu ngày nào tôi cũng ngồi rao rảng với bất cứ ai về lý tưởng của mình thì cuối cùng tôi cũng chỉ là thằng ăn tục nói phét. xung quanh tôi sẽ chỉ còn những kẻ dung tục, gật đầu cho ra điều hiểu biết. Nó tương tự như bộ quần áo mới của Hoàng đế vậy thôi.


Tôi đã nhắc đi nhắc lại hàng tỉ lần rằng nếu bạn coi thường người khác một lần thì bạn sẽ có thêm một kẻ thù vĩnh viễn. Cho dù người đó là người làm thuê cho bạn, là người ăn xin hay những kẻ đang cầu cạnh bạn thì mọi chuyện cũng vẫn thế mà thôi. Giả dụ thất cơ lỡ vận, sau này người đó làm chân gác cổng nghĩa trang, nếu thấy đám ma đưa bạn thì họ cũng sẽ nhân dịp trả cái hận coi thường năm xưa. Vòng quay của cái Hà Nội này trông thế mà rất nhỏ và không hề rối rắm. Đừng lạm dụng ngôn ngữ như một thứ vũ khí. Hãy dùng nó như một cái máy massage. Đừng làm đau người khác nếu bạn không muốn bị xúc phạm. Đấy là chưa nói đến chuyện đạo đức con người và hai chữ tình bạn ngớ ngẩn nhé.


Nếu đã từng rao rảng về marketing, về bán hàng, về quản lý con người, về ứng xử công sở và nhất là đã và đang làm sếp thì bạn cũng cần tự nhắc nhở sự ngu dốt của mình về cái gọi là tế nhị tối thiểu trong ngôn ngữ. Nếu bạn có qua bận mà quên, tôi xin nhắc lại. Chỉ riêng việc mở mồm ra nói cũng có mấy kiểu nói sau:


Positive: nói tích cực, nói khen, nói nhẹ nhàng, nói những thứ có gì để nói. Ví dụ như bảo "Câu đấy mày nói rất thuyết phục người nghe".


Negative: nói tiêu cực, chê bai, chửi bới, lăng mạ, nói mà không có thông tin để truyền đạt. Ví dụ bảo "Mày nói chuyện chán như cơm nguội ấy".


Condition: Nói có điều kiện, nghĩa là phải có nguyên do, không dùng những tính từ cảm tính mà phải dùng những từ có nghĩa chủ quan, cân đong đo đếm được... Ví dụ như bảo "Vì mày hay nói dài đến nửa tiếng mà tòan những thứ khó hiểu nên 35 trên tổng số 40 người đã gặp đều không tỏ ý muốn tiếp tục nói chuyện với mặt mày".


Uncondition: Nói không cần lý do, không có điều kiện, nói vu vơ, nói xong không ai hiểu mình nói gì. Tạm gọi là nói cho sướng cái lỗ ở dưới mũi. Ví dụ bảo "Mày là thằng không đàng hoàng".


Người ta cho rằng một người có văn hóa là người biết cách nói chuyện theo kiểu Condition và luôn hướng những câu nói của mình theo hướng Positive. Nghĩa là luôn nói có dẫn chứng, điều kiện và cố gắng không làm người khác nghĩ rằng mình là đồ thiếu văn hóa cơ bản.


Bây giờ, mày có thể đọc lại đoạn đối thoại hôm nay [có lẽ là cuối cùng nhỉ?]


m: may la thang vo van nhat ma tao tung gap

tiendatle: thế à; mày muốn đính chính câu vừa xong không?

m: kg

tiendatle: ok; cách nói chuyện của mày làm tao hơi khó chịu; áp đặt; thiếu bình tĩnh; nói chung tùy mày nghĩ

tiendatle: nhưng nếu một người thiếu tiết chế như mày ăn nói với bạn bè bằng cái giọng ấy thì tao cũng không hối hận gì nhiều; mày chưa hề gia ân cho tao lần nào

m: nghĩ con khỉ.. mày làm việc không nghiêm túc

tiendatle: nếu cảm thấy thoái mái thì chơi; cũng như tao chẳng nợ mày cái gì; thoải mái chưa? còn mày chưa đủ bản lĩnh để sỉ nhục bạn bè

m: mẹ

tiendatle: như thế là vô văn hóa

tiendatle: thế nhé


Lý do là tao bận, mày bận, thậm chí mày bận hơn tao. Hãy đọc lại xem: Tiêu cực, Không có điều kiện.  Đây là lần thứ hai tao được đối thoại kiểu này với mày. Vậy trách nhau những lời nặng nề như thế này liệu có giúp mày thoải mái hơn không? Còn tao đang thấy thoải mái lắm khi lâu lắm rồi tao mới lại được rao rảng trên blog của mình về một thứ văn hóa cực kỳ cơ bản: Thứ văn hóa của những người không muốn làm bạn mình đau. Mày làm tao nhớ đên một con nhện tởm lợn nick alofun rose1978 hôm trước vừa nhắn tin nặc danh cho tao. Sao mà tao chán những thứ tiêu biểu cho xã hội hiện đại đến thế? Thiếu kiến thức, thiếu văn hóa và thiếu cả dũng cảm. Ấy quên, tao nhân tiện bảo cái thằng rose1978 thôi nhá.


Chắc mày chưa đọc câu này: Ta khinh bỉ sự khinh bỉ của nhà ngươi. Trong Zarathustra Đã Nói Như Thế ấy mà. Mày bận làm sếp và những toan tính cao cấp quá nên chắc chưa biết nó là cái gì. Nó là một cuốn sách, bình thường thôi, nói rằng Chúa chết lâu rồi, Con người phải tạo ra Chúa khác ngay trong trái tim mình. Hy vọng mày sẽ thành công trong kinh doanh và phần đời còn lại. Để chứng tỏ với mọi người rằng Chân Lý thuộc về kẻ mạnh.