Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

24.11.06

Hai Người Lính




Trân trọng kính gửi bà con lời bài hát Hai Người Lính của tác giả Toàn. Bài hát có số báo danh 68 trong chương trình VTV Bài hát Việt tháng 11. Anh đồng thời cũng là chủ nhiệm câu lạc bộ những người hâm mộ GTĐ. He he.


Hai Người Lính


1


Một ngày bình yên mây trắng bay – Người lính Việt Minh già


Ngắm dạo phố phường lòng rộn ràng – hào hùng bài ca xưa.


Một ngày bình yên chân bước ai – Một người lính Pháp già


Về lại đất này lòng ngập ngừng – Thăm chiến trường năm xưa.


 


(Bridge)


 


Ref


Tình cờ gặp nhau trên phố đông, đầy lòng nụ cười trao nhau.


Rượu nồng tràn bao ký ức xa, một thời đạn bom.


Họ từng gặp nhau đêm rất xa, mờ trời đạn bom xương máu loang.


Họ từng gặp nhau trong chiến tranh – Đầy lòng hận thù nhau.


Bom lửa máu xương, chiến tuyến hai đầu.


Họng súng tìm nhau đêm Đông Khê, họ đã gặp nhau.


Người lính Việt Minh gặp người lính dù viễn chinh.


 


(Intro)


 


2


Một ngày bình yên trên phố đông – Người lính Việt Minh già,


Gặp người lính dù, gặp người tù binh xưa.


Một ngày bình yên như tiếng ru – Hai người đàn ông già


Lòng hết hận thù, lòng thật mừng, lòng đầy bình yên.


 


Ref:


Họ giờ gặp nhau trong nắng vui – Hà Nội người xe ta với ta.


Mặt hồ hiền như em bé mơ – Họ ngồi lặng im.


Từng cặp tình nhân vai sát vai – Ngọt ngào lời tương lai.


Mặt hồ ngàn năm sao vẫn xanh – Họ cười hồn nhiên.


Giữa thành phố đông, một chớm nắng vàng.


Không tìm đến nhau trong hân hoan họ vẫn gặp nhau.


Người khách đường xa gặp thành phố bừng hoa.


 


3


Một ngày trời xanh mây trắng bay, một em bé tan trường.


Tiếng hát rộn ràng, gió níu mừng chân son.


Một ngày trời xanh chim véo von, kìa chân sáo rộn ràng


Em bé về nhà mắt xoe tròn: “Cháu chào ông Tây!”.

23.11.06

Xin chữ ký




Hôm nay bất ngờ gặp đám fan hâm mộ Gạt Tàn Đầy.


Nhóm gồm 6-7 nhân vật, xinh và đẹp trai khủng luôn. Da trắng nõn nà. Cả đám xúm vào xin mình 6 cái chữ ký vào 6 trang giấy vở ô li trắng.


Cả đám đều đang học lớp 3 hay 4 gì đó. Bạn của cháu Hưng. Nhìn một phát nhận ra chú Đạt trong bìa đĩa và trên tv luôn.


Hình như tầm 9x và 0x mê Đám Cưới Chuột thì phải.


Hạnh phúc vì thấy chúng nó như tờ giấy trắng. Mình phết phẩy tí lên. Chúng  đem khoe cả khu tập thể.


Vui.

21.11.06

Đám Cưới Chuột đoạt ngôi quán quân




Hội đồng thẩm định chương trình VTV bài hát Việt đã quyết định trao giải bài hát của tháng 10 cho Đám Cưới Chuột. Nếu không tin thì mọi người xem ở đây.


Xin cám ơn hội đồng nghệ thuật, cám ơn anh Tuấn, chị Quỳnh, các bà vợ, tất cả anh-chị-em-bạn-bè gần xe đã cổ vũ cho Gạt Tàn Đầy và bài hát này (bằng rất nhiều cách khác nhau). Thực không lời nào tả xiết.


Tối chủ nhật tuần tới, 26/11/2006 mời mọi người nán lại ti-vi, bật kênh VTV3 (đừng xem phim cuối tuần ở VTV1) để xem truyền hình trực tiếp toàn bộ 4 thành viên của GTĐ trình bày lại bài hát này. Xin nhắc lại là lần này có cả 4 người.


Nếu các bạn chú ý bức ảnh trên thì sẽ thấy có một anh béo ở chính giữa. Anh này là Trần Văn Toàn, một trong những thành viên gạo cội của ban nhạc Red Thủy Triều (xin lỗi Hiếu nhưng mà không gõ được chữ Đỏ, ơ! lại gõ được he he.) Anh Toàn là tác giả ca khúc Hai Người Lính khá xúc động. Người lính viễn chinh Pháp gặp người lính Việt Minh khiến tôi nhớ đến ý tưởng đốt hai nửa chiếc máy bay của hùng6776 vào ngày 25/11 này tại nhà ĐAK. Bài hát này sẽ tham gia thi vào VTV bài hát Việt tháng 11. May cho anh Toàn là Đám Cưới Chuột thi xong rồi. He he. Tinh tướng tí.


Mời mọi người nghe thử bản demo tại đây. Nếu thấy hay thì hãy cổ vũ cho anh Toàn bằng những cách giống lần trước cổ vũ cho Gạt Tàn Đầy.


Trần Văn Tòan: Sáng tác & hòa âm

Đỗ Thanh Lâm (MMaster/Tiết Tấu Mới): Vocal, Guitars, Mix.

Nguyễn Hồng Long: Bass

Lê Quang Minh (MMaster/Little Wings/Tiết Tấu Mới): Drums

Nguyễn Thanh Tú (aka Cún con anh Long Bass, bố con nhà này văn nghệ quá cơ!).


Kính báo!

20.11.06

Mù à?




Vừa đưa tiễn các vị khách quý a-péc về xong thì trời mưa. May quá. Cả tuần trời đẹp.


Các vị đã về rồi thì trong nhà mới dám nói với nhau vài câu chuyện. TSB. Nhịn mãi, bây giờ mới được xả.


Tối hôm trước, từ nhà em Lê Lê về, đang đi đến ngã tư Chu Văn An, chỗ gần cái trung tâm hội nghị gì đó. Bình thường chỗ ấy toàn để cho thuê đám cưới. Hôm nay lấy làm chỗ cho các quan chức họp. Mà dân mình cưới nhiều thật, VTV1 hôm nay cũng nói là trung tâm hội nghị mới xây xong cũng sẽ được dùng để làm phòng cưới... Lại lan man.


Đến đó thì đèn bắt đầu chuyển sang màu xanh lá cây. Đang định vượt lên nhưng nhìn thấy một cái xe ô tô cảnh sát đèn nhấp nháy nên mình nhanh tay đánh vào lề đường. Nó ú ù ú ù như sắp ăn thịt người khác... Lại lan man rồi.


Chẳng may đằng trước mình có hai anh chị đội mũ bảo hiểm, đi xe biển ngoại tỉnh, có lẽ vì đếch hiểu cái xe ú ù kia nó định đi đường nào nên cứ định rướn lên. Bài văn hóa Rướn hôm nào rỗi sẽ post lại. Hôm nay nói chuyện khác... Lại lan man!


Thế là cái anh CSCĐ đứng giữa đường vung cái dùi cui lên. Hai anh chị đội mũ bảo hiểm, đi xe biển ngoại tỉnh sợ quá phanh dúi dụi lại. Mọi việc tưởng chừng đã xong. Chẳng ngờ anh CSCĐ mặt sát khí đằng đằng buông một câu đanh thép: "MÙ À?". Hay thật, hỏi mà cứ như khẳng định ấy. Hai anh chị đội mũ bảo hiểm, đi xe ngoại tỉnh sợ quá, lũ cũn chèo thuyền cho xe lùi lại vì sợ cái dùi cui nó vung lên. Nhỡ nó vung vào đầu thì khốn. Cho dù có mũ bảo hiểm cũng chẳng ăn thua với cái dùi cui đen xì ấy.


Cả những người đỗ xe gần đấy và cả các chú CA cơ động và không cơ động đều nhìn thấy và nghe thấy. Nhưng cũng như tôi, họ cứ tảng lờ đi như mù và điếc. Có cả một em CA xinh ơi là xinh nhưng mà đeo quân hàm chẳng có sao có gạch cũng giả vờ mù và điếc. Em ý cứ giả vờ sửa lại tóc và mũ.


Về nhà bảo vợ là cuộc đời này thỉnh thoảng cũng bị mù và điếc cấp tính nhưng mà khi bị người khác nhắc nhở mình về cái bệnh ấy thì liêm sỉ mình nó nhức nhối lắm. Nhất là người nhắc nhở mình lại là những người đang lăm lăm dùi cui trong tay. May mà không phải mình.


Lại thấy làm may mắn là các vị sang dự Xeo Xum Mít (theo đúng nguyên văn lời đọc của một bài diễn văn trên truyền hình) các vị ấy không rành tiếng Việt. Chứ nếu không cũng lại phải giả vờ điếc và mù thì khổ thân.


Tối qua một chiếc xe cấp cứu đang lao vào đường Nguyễn Chí Thanh, người trên xe chắc bệnh đang nặng mới cần cấp cứu nhưng rồi cũng lại phải nhường đường cho xe a-péc. Chờ mãi rồi lại không vào được đường Đê La Thành để sang viện nhi. Nếu cháu bé này mà có qua khỏi được tối qua thì cả nhà nó phải mừng lắm. Có khi lại cải tên cho nó thành a-péc cũng nên.


Cấm hết tất cả các loại xe lưu thông trên đường kể cũng hay. Đỡ mất tiền làm đường. Cứ làm việc online cho nhẹ nợ. Chẳng mấy chốc chân chúng ta sẽ teo đi.


Cũng may trời đẹp cả tuần.


Mọi người đọc kỹ cái Blast trên cùng trang này rồi hẵng comment nhé. Không có blog bị đình bản bỏ mie.

13.11.06

Coca-Cola + kẹo bạc hà = chết không kịp ngáp.




Đọc được cái này bên blog của jetlink. Khủng khiếp kúa. Anh-chị-em-bạn-bè ăn uống cẩn thận, đừng có vừa ăn kẹo bạc hà vừa uống Cola các loại. Toi đấy.


Nguồn: http://www.canhrgv.net/index.php?act=ST&f=7&t=432&s

10.11.06

Không thể hiểu nổi ?!?




Cuộc đời éo le, cây tre trăm đốt. Tôi gặp chuyện này không thể tự trả lời, đành nhờ anh-chị-em-bạn-bè trả lời giúp.


Bây giờ thế này, giả sử như mọi người đi làm thợ điện đi chẳng hạn, thì quần áo đồng phục ai sẽ phải trả tiền? Công ty điện lực hay chính là các anh các chị phải móc tiền túi ra mà trả?


Thế rồi lại tỷ dụ như là ban đầu công ty điện lực CHO và bắt anh chị mặc quần áo màu xanh công nhân, thế rồi đùng một cái lại muốn đổi thành màu da cam. Đến lúc ấy thì anh chị có chịu chi tiền để thay đồng phục mới không?


Thế rồi lại tỷ dụ như là anh chị mặc quần áo lâu ngày nó sờn rách, đến lúc đấy thì công ty có nên chi tiền cho các anh các chị để đổi quần áo mới không? Hay là cứ để mọi người mặc rách thế đi làm? Ai cần quần áo mới thì đi mà bỏ tiền ra. Công ty bảo là mấy ông làm ở văn phòng chưa rách mà các anh các chị đã rách thì là phí phạm. Công nhân thì lại bảo là ai làm nhiều thì quần áo nhanh rách.


Chuyện trên thực tế thì nó không khác về tình huống. Chỉ cần thay đồng phục bằng cái khác thôi. Tôi nói thật là tôi đập đầu vào tường cả ngày hôm nay mà không trả lời nổi mấy câu này. Nhờ mọi người chọn hộ. Nếu mà mọi người không giúp cho là lại đi thay mấy cái màn hình máy tính thì toi. Đề nghị không chơi ăn gian, ấn lung tung hay dùng phần mềm để hack cái poll này nhé. Chuyện này nghiêm túc phết đấy.


Thanks ôn.



Ai là người phải trả chi phí cho đồng phục nhân viên?




Công nhân phải trả vì nếu không họ sẽ phải mặc quần áo của mình hoặc quần áo rách ra đường.

2


Công ty điện lực có trách nhiệm trả cho khoản đó vì cho dù thế nào thì đó là bộ mặt của công ty.

13





Sign in to vote

5.11.06

ảnh chụp anh Vũ Nhật Tân ở viện Gớt




Các anh chị em muốn chiêm ngưỡng chân dung của anh Tân thì phải chịu khó tưởng tượng một tí. Nheo mắt vào! Thế! À mà nheo cả hai mắt vào! Thế. Đúng rồi... Ai can đảm muốn load về làm desktop wallpaper thì ấn vào đây.