Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

31.12.07

Không thể thành đàn ông được!




Đối với tôi, đó là thứ chân lý tuyệt vời mà đến hôm nay tôi đã bị khuất phục hoàn toàn. Thậm chí, bây giờ tôi sẵn sàng làm một nhà truyền giáo, đi khắp nơi để rao giảng về nó. Nếu có bất cứ anh bạn nào lên tiếng khẳng định MÌNH ĐÃ LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG thực sự, tôi sẽ xin mời cùng xếp chân vòng tròn trên chiếu mà tranh luận cho ra ngô, ra khoai mới thôi.

Người đầu tiên nói ra với tôi thành câu, thành chữ về việc “chúng ta không bao giờ trở thành đàn ông được” là một anh bạn hơn tôi vài tuổi. Đối với tôi, anh là bậc đàn anh trong nhiều thứ, cả về cuộc sống và nghề nghiệp. Đủ cả tri thức và sức khỏe, đủ cả sự quyết liệt và khôn khéo, thế mà anh lại khẳng định như đinh đóng cột rằng không một người đàn ông nào có thể trở thành đàn ông thực sự mới lạ chứ!

Lạ nhưng quen. Bởi lẽ hình như gã trai trẻ nào cũng bị ám ảnh bởi câu hỏi: mình đã là đàn ông hay chưa? Kể cả từ khi còn thò lò mũi xanh cho đến khi đã thành một ông cụ già. Câu hỏi ấy vẫn quanh quẩn trong đầu, ta sống quay cuồng vì nó và đến khi gần hiểu ra thì tự nhiên đã thấy đen kịt hết cả.

Lên năm tuổi, anh bảo tôi: mày đếch phải con trai vì hay khóc nhè . Tất nhiên là tôi không đồng ý. Tôi khảng khái bảo chắc chắn mình sẽ thành một người đàn ông thực sự. Từ đó tôi không khóc nữa, cho dù có ngã trầy da xước đầu gối thì tôi nhất quyết không khóc. Thậm chí còn nở một nụ cười mãn nguyện. Cũng có lần đi nhổ răng bị tiêm vào lợi đau quá, nhưng tôi chỉ chảy nước mắt thôi chứ không kêu rầm trời như mấy đứa con gái vào trước. Đàn ông con trai mà.

Thế rồi tức tốc chạy đi tìm khoe với anh bằng được rằng mình đã thành đàn ông như thế nào. Anh chùi mũi cười khẩy, bảo tôi vẫn chưa phải đàn ông. Phải học toán giỏi hơn bọn con gái thì mới gọi là đàn ông được.

Từ năm lớp một, tôi đã lao vào học toán như điên. Đến năm lớp bốn, tôi giải được những bài toán cải cách mà các cậu tôi cũng bó tay. Khậc khậc! Vậy mà cũng đòi khó. Tôi mang cái bảng điểm hơn tám phẩy môn toán, nhưng dưới năm phẩy môn tập viết, ra để khoe với anh. Chắc mẩm phen này anh sẽ phải ồ lên bởi tôi đã thành một thằng đàn ông thực sự.

Ấy mà cái môi anh nó vẫn cứ trề ra mới lạ chứ. Anh bảo: cậu học nhiều quá, mắt cận lồi ra thế kia, chắc chắn không biết chơi song phi, bổ quay hay ném lon. Nếu không biết chơi những trò của con trai thì làm sao gọi là con trai được. Phải gọi là “ái” mới đúng. Trời, đúng là thế. Ở đời, ai ghét tôi thế nào thì tôi ghét bị gọi là “ái” thế ấy. Vậy là chương trình phấn đấu để thành một thằng con trai thực sự của tôi lại được thay đổi chút ít.

Đến năm học cuối cấp hai, tôi đã có thể song phi cao tới bàn cao quá đầu bọn bạn cùng lớp. Chơi ném lon thì hất tung cái ống bơ sữa bò lên tận đầu phố. Bổ vỡ đôi hơn chục con quay của bọn bạn. Tôi mang mấy mảnh quay gỗ bị vỡ toác ra khoe. Mặt anh vẫn lạnh lùng, lúc này đã lún phún mấy cái ria dưới mũi. Anh xổ toẹt, bảo đấy là trò trẻ con. Đàn ông thì phải gánh nước thay bố mẹ chứ. Ai đời nhà có con trai mà vẫn phải để bố mẹ đêm nào cũng thức đến ba, bốn giờ sáng để kẽo kẹt gánh nước thế?

Ngay ngày hôm đó, tôi nằng nặng đòi bố tôi sắm cho được cái đòn gánh nhỏ cho vừa với mẩu người của mình. Tối đến, tôi nhất quyết mặc kệ phim hay đến mấy để chầu chực hứng từng thùng nước một, gánh từ bên chợ, băng qua đường về. Mẹ tôi xót con, bảo cứ gánh hai nửa thùng một thôi. Tôi bỏ ngoài tai, dù đoạn ống đồng cổ chân đã va vào thùng tôn, xước bật máu nhiều lần. Kiểu gì tôi cũng phải thành một thằng đàn ông!

Đến khi đã học cấp ba, đang ôn thi đại học, vô tình gặp anh đang phóng trên đường, tôi khoe nhà mình đã mua được cái máy bơm, mới lắp đường ống nước Hà Lan, nghĩa là bố mẹ tôi không còn phải gánh nước nữa. Anh vỗ vai tôi, khen vài câu lấy lệ rồi buông ra một tràng chân tình. Vâng, anh bảo tôi vẫn đếch phải là đàn ông. Làm đàn ông thế nào khi mà tôi chưa có bạn gái? Ôi, cái sự dễ hiểu thế mà sao tôi có thể quên cơ chứ? Muốn thành đàn ông chân chính thì phải kiếm cho mình một cô nàng.

Khốn nỗi, muốn cưa cẩm con nhà người ta thì phải có xe máy, có tiền tiêu đàng hoàng chứ. Chương trình của tôi được hoạch định gói gọn trong năm năm. Bỏ học đại học cho đỡ tốn tiền. Học tiếng Anh cấp tốc để dễ xin việc. Lao vào làm ngày làm đêm để kiếm được chút ít, đặng chuyển đổi cái xe cuốc cọc cạch thành cái xe máy. Đích đến của tôi đang ngày càng rõ nét…

Đưa thiếp cưới đến nhà ai thì ngại chứ đến nhà anh thì tôi chẳng thấy gì, thậm chí còn thấy vui vui là đằng khác. Bấm chuông, nem nép né mấy con chó bẹc giê, thế là tôi ngồi chễm chệ trước mặt vợ chồng anh. Chìa cái thiệp ra trước mặt bàn, mặt tôi nghênh nghênh, mồm tuôn ra một tràng kể chuyện. Anh bảo: tao thấy mày mải kiếm tiền quá, tưởng không bao giờ lấy được vợ. Tôi cười, phải lấy chứ anh, đàn ông mà! Anh không hề mất cảnh giác: đàn ông cái con khỉ! Đã có nhà riêng chưa mà đòi làm đàn ông?

Hơ… cái này thì tôi chưa hề nghĩ đến. Vốn đơn giản, tôi định rằng nếu nhà chật thì vợ chồng cứ thuê nhà mà ở chứ cần gì mua. Anh bảo, thế hai mươi năm nữa con cậu nó khoe với bạn nó là bố nó tuy đang đi thuê nhà để ở nhưng vẫn là một người đàn ông chân chính à? Ôi trời, sắp có sự vui mà đầu óc tôi nó cứ mụ mị cả đi. Trong đám cưới, tôi vẫn cười để chụp ảnh nhưng ai cũng tưởng chú rể nhớ người yêu cũ nên buồn quá, nhe răng như bị tâm thần.

Hai mươi năm lấy nhau là hơn bảy nghìn ngày vợ tôi phải đi ngủ trước để tôi hì hục đến sáng sớm mà làm việc. Mọi người gọi là “cày” kiếm tiền. Trong nhà, đống báo về thông tin nhà đất nhiều đến độ, cứ ba tháng một lần, vợ tôi gọi hàng đồng nát vào bán để kiếm tiền đi chợ, hai vợ chồng liên hoan một bữa tươi…

Cũng đến một ngày, tôi gọi điện mời anh chị đến mừng tân gia. Cuối cùng, ngày mà tôi chắc mẩm anh phải công nhận với tôi rằng trở thành một người đàn ông thực sự không phải là điều không tưởng đã đến.

Rượu đã ngà ngà, anh giơ cao chén rượu chúc tôi: “Chúc cô chú mau dựng vợ gả chồng cho cháu. Một người đàn ông thực sự phải sớm lo chu toàn cho con mình chứ!” Không hiểu anh có ý tứ gì không nhưng miếng thịt gà trong mồm tôi nó nghẹn lại. Không hóc xương nhưng nước mắt giàn giụa đến nực cười. Tôi đổ tại ớt cay quá!

Có bậc tiền bối đã nói: khi bạn sinh ra, một mình bạn khóc, mọi người cười, hãy sống sao cho đến khi bạn chết đi, tất cả mọi người đều khóc, một mình bạn cười. Đến bây giờ thì tóc tôi đã muối tiêu, tóc anh thì đã phải đi nhuộm nhiều lần. Thỉnh thoảng anh vẫn đến thăm tôi để làm vài ván cờ. Thỉnh thoảng anh lại hỏi tôi, thế đã nhắm được cái nhà nào cho thằng cả chưa? Thế đã xin được cho thằng cháu đi học mẫu giáo chưa? Thế hai vợ chồng đã định làm gì lúc về hưu chưa? Đàn ông đàn ang thì phải lo lắng được cho con, cho cháu chứ. Tôi thủng thẳng “Làm đàn ông thế quái nào được hả anh? Lo thế thì lo cả đời.” Anh lại cười khà khà đắc chí: "Thế nhé, thành đàn ông thế đếch nào được? Trong khi phụ nữ cứ đẻ con xong là thành đàn bà. Làm đàn ông thì còn xơi!"

Đúng lúc ấy, thằng cháu tôi nó mải chạy, vấp ngã lăn ra sân. Cả hai lão già ngoảnh đầu lạnh te: “Đàn ông con trai thì phải tự đứng dậy chứ nằm đấy mà khóc à?

tiendatle
Bài viết từ giữa năm 2005. Hình như đã đăng đâu đó. Giờ lôi ra phủi bụi cho ngày cuối năm.

24.12.07

Thư ngỏ gửi các fan của rapper Tiến Đạt

1. Anh không phải là Đinh Tiến Đạt của các em và anh không muốn các em bắt anh phải là Đinh Tiến Đạt. Anh là Lê Tiến Đạt. Anh rất quý Đinh Tiến Đạt nhưng điều đó không có nghĩa là anh phải trở thành Đinh Tiến Đạt của bọn em.

2. Anh không hát nhạc ráp hay hip hop và anh không muốn các em vào bắt anh phải hát nhạc ấy. Anh khoái cách đặt lời của Đinh Tiến Đạt nhưng điều đó không có nghĩa rằng anh phải là Đinh TIến Đạt của các em.

3. Anh có biết Đinh Tiến Đạt nhưng điều đó không có nghĩa là hàng ngày anh phải tiếp vài chục bạn vào add lung tung và chat lung tung. Cực kỳ mất thời gian. Anh luôn luôn nói các em rằng "nhầm rồi" và anh tiếp tục được nhận những lời chát nhức mắt. Anh không tài nào luận được cái thứ tiếng VIệt không dấu hoặc có những dấu vô nghĩa của các em. Anh xin được chặn tất cả những cái nick ấy.

4. Nếu là một fan hâm mộ thì thiết nghĩ các em không phải là những người hâm mộ thực sự khi không chịu bỏ công tìm hiểu kỹ rồi lại xông vào tán dương một cách ngớ ngẩn một người không phải là thần tượng. Đúng không các em?

5. Đề nghị Đinh Tiến Đạt liên lạc gấp với anh để nhận danh sách các fan hâm mộ. Nếu cần, đề nghị rapper cho anh xin cái link để anh cho vào blogroll, lần sau các bạn fan của em sẽ ấn vào đấy để sang blog của em.

Chúc tất cả Giáng Sinh Vui Vẻ!

22.12.07

5 Điều Bác Hồ Dạy




Bác dạy thiếu niên nhi đồng:

1. Yêu Tổ Quốc, Yêu Đồng Bào
2. Học Tập Tốt, Lao Động Tốt
3. Đoàn Kết Tốt, Kỷ Luật Tốt
4. Giữ Gìn Vệ Sinh Thật Tốt
5. Khiêm Tốn, Thật Thà, Dũng Cảm

Làm người lớn rồi, đọc lại vẫn thấy cần suy nghĩ.

21.12.07

Phương Anh

Hôm qua cũng là sinh nhật em Phương Anh. Mình định bụng tối về post ảnh, chắc ngờ ngủ quên béng mất. Em nó hình như chưa có blog, hoặc có mà chưa cho các anh các chị biết. Cheers!

IMG_8569

20.12.07

Chương

Một trong những dịp nhậu nhẹt trong năm là ngày 20/12, sinh nhật Chương tỉn. Chúc mừng Bố Cu Tít (lưu ý là mình có đến 2 Bố Cu Tít trong friendlist). Câu khẩu hiệu đã mốc thếch nhện giăng của bố cháu là "Trai đơn gái chiếc thì chơi. Đừng nơi có vợ, chớ nơi có chồng!" Nghe sợ phết. Hôm nay bố cháu bận nên hẹn hôm khác đi "uốn diệu". Đành Cheers! qua đây.

IMG_8137

18.12.07

Người yêu mới...

...của tổng thống Pháp.

Để anh chị em bạn bè hạ nhiệt, nhằm tỉnh táo tính kế đòi lại HS-TS, xin giới thiệu người yêu mới của TT Pháp. Hai người đã đi chơi với nhau, chị này đã khẳng định với báo giới (theo trang web tin tức hàng đầu VN Express).


Carla Bruni, 38 tuổi. Chị này chụp ảnh khỏa thân thì nhiều vô tội vạ.
Cheer up!

17.12.07

Có diệu kế rồi!



Vừa đọc một diệu kế để đòi lại Hoàng Sa,Trường Sa bên blog của bạn "
BiBi mở ngoặc đơn mũ gạch dưới ngã" (tên khó nhớ nhỉ?) xin được post ngay lên đây. Hoan hô BB.

Thực ra không có gì quá mới, đơn giản chỉ là tẩy chay hàng Trung Quốc nhưng qua lý giải của BB, tôi thấy khá thuyết phục.

Một mặt chúng ta sẽ không gây ra các sức ép ngoại giao, không gây mối hiềm khích gì vì dân ta mua đồ sản xuất ở đâu là quyền của họ. Không lẽ dí dao vào cổ bắt rút tiền ra mua à? Cái này CP Trung Quốc không thể lên tiếng phản đối được.

Hơn nữa, do mất thị trường VN, TQ sẽ bị tổn hại rất nhiều về kinh tế. Nhất là tình hình người người hàng TQ, nhà nhà hàng TQ như hiện nay ở VN.

Về nguyên tắc thì người TQ đông hơn nến họ sẽ khó có thể có được sự đồng lòng trong việc tẩy chay hàng VN (nếu có).

Lực lượng an ninh sẽ nhiệt liệt ủng hộ vì họ sẽ không phải vất vả vào các sáng chủ nhật. Thậm chí chính các chiến sỹ cảnh sát cũng có thể tham gia tấy chay hàng TQ mà không ảnh hưởng đến công việc.

Bản thân những người tham gia diễu hành cũng sẽ tiết kiệm được ối tiền vì không mua hàng TQ, lại không phải mua lavie, áo đỏ, in biểu ngữ... chỉ tổ bị thu hết.

Hơn nữa, chắc chắn hàng VN sẽ bán chạy hơn. Ta sẽ đề nghị chính các hãng được hưởng lợi này tương trợ cho chương trình từ giã hàng TQ.

Việt này sẽ không ảnh ưởng đến văn hóa, nghĩa là các đài truyền hình cả nước vẫn có thể tiếp tục chiếu phim TQ tràn lan như hiện nay. Vấn đề là đề nghị các doanh nghiệp không quảng cáo trong giờ phát những phim TQ. Thế đã đủ lắm rồi.

Chẳng mấy chốc bắt buộc chúng phải trả lại HS-TS để hy vọng chúng ta thương tình mà dùng lại đồ cho. Có khi còn phải nhường cả Hải Nam ấy chứ.

Các bạn nghĩ sao nhỉ? Khả thi không?
Hị Hị

15.12.07

Banner tiếng Trung đồng loạt hiện trên các trang tin tức tiếng Việt

Sáng 15/12/2007, hàng loạt các banner lạ đã xuất hiện trên các trang tin tức hàng đầu của Việt Nam như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, VNexpress, Vietnamnet...

Các banner này đều hiển thị dưới dạng floating banner ở góc dưới cùng bên phải màn hình. Trên đó hoàn toàn hiển thị tiếng Trung Quốc. Nếu ấn vào sẽ kéo sang trang lạ có địa chỉ:
http:/ /myad.91ivr.com/f1.html?seo=1863.

Tuy nhiên sử dụng các trình duyệt khác IE thì chưa chắc banner này đã hiện ra. Ngoài ra, tốc độ duyệt các trang web này cũng bị chậm đáng kể.
Dưới đây là ảnh chụp các màn hình lúc hơn 11giờ sáng.



vnexpress


tuoitre


dantri


thanhnien

em gái

Hôm nay sinh nhật em gái út ít trong nhà. Cheers!
Mọi người chúc em mình tí nhá. Vào đây này.

IMG_3255
xinh chưa? đốt cả một cánh đồng lau làm nền cho ảnh đấy.

Trái tim thì nóng nhưng cái đầu phải lạnh.


14.12.07

Logo cho lòng yêu nước




Sẽ rất đẹp nếu bạn dán biểu tượng của lòng yêu nước này lên mũ bảo hiểm của mình.
Link tải file psd (mở bằng photoshop) tại đây

13.12.07

Xin mọi người hãy bình tĩnh!

IMG_1636

Phim ơi Phim, chú ngượng với con. Thật đấy.
Chú thấy ngượng cả với bác Mai Kỳ khi bác ấy nói bác còn tuổi lên đường.
Nhưng chú nghĩ chúng ta còn rất nhiều cách để chiến đấu mà không phải đổ máu như ông cha mình đã phải đổ máu. Chắc chắn còn nhiều cách.
Hãy bình tĩnh.

9.12.07

Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam

Sáng chủ nhật, 9/12/2007 trước cửa đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội

IMG_141209_12_07
Phản đối Tam Sa. Phản đối chính phủ Trung Quốc.

IMG_143709_12_07
Tình bạn kiểu gì thế hở chính phủ Trung Quốc?

IMG_153509_12_07
Bác này gần như khóc, tiếng hô lạc giọng nhưng vẫn rất rõ ràng: "Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam."

IMG_155209_12_07
Đám đông càng lúc càng đông

IMG_146509_12_07
Nhà báo Xuân Bình bất ngờ xuất hiện

IMG_148709_12_07
Anh và con trai nhanh chóng hòa vào cùng mọi người. Hai bố con mặc áo đỏ, sao vàng, đi hai chiếc xe đạp. Một trong những bài học anh đã dành cho cậu con trai nhỏ tuổi là lòng yêu nước. Là dám nói lên tiếng nói của mình. Là không im lặng khi quyền lợi dân tộc bị xâm phạm. Là biết yêu từng tấc đất của Tổ Quốc Việt Nam,

Còn bạn, bạn sẽ làm gì? Hãy khẳng định quyền sử hữu chính đáng của đất nước Việt Nam với hai quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa đến nhân dân toàn thế giới, bằng bất cứ thứ tiếng nào, kể cả tiếng Trung Quốc, tiếng Quảng Đông để người dân Trung Quốc hiểu rõ hơn về chính phủ họ. Không lẽ chúng ta khoanh tay?

8.12.07

longcg

IMG_9723

Chúc mừng sinh nhật tay bass của Gạt Tàn Đầy, anh longcg. Mời mọi người vào đây chúc mừng anh ý, ke ke. À mà hình như hôm nay cũng là sinh nhật anh Tùng cận ấy?!?

photo by tiendatle ở hồ Hoàn Kiếm, 2007

5.12.07

Maika

NKH_7972

Đấy, tối qua sinh nhật cái cô thích màu xanh ở trên đấy.
Say quá, bây giờ mới tỉnh ngủ để post tạm một cái ảnh. he he.

Dũng

PICT8669-bw

Hôm nay sinh nhật cháu đích tôn của ông ngoại. Cheers ông em cái.
Ảnh chụp bằng Konica Minolta Z3 trong chuyến về quê của đám thanh niên.

4.12.07

minHa



Hôm nay có 2 người kỷ niệm sinh nhật, ai mời mình nhậu trước mình post ảnh trước. Ke Ke. Mời mọi người vào đây chúc mừng minHa.

Mình hy vọng sớm được post ảnh nhân vật còn lại lên.
Chú ảnh: chụp bằng 6600, tân trang bằng photoshop hơi vội nên lộ. Mọi người thông cảm đừng đâm mình.

29.11.07

Lại thi hoa hậu

ở Mátxcơva, không phải ở VN. Ở ta nhiều quá đâm nhàm. Lần nào xem thi cũng ngần đấy cô. Thi hoa hậu giờ có lẽ đã thành một nghề. Đây là thi người đẹp bên Nga. Giời mùa đông đang lạnh thế mà xem xong ảnh các cô này thấy nóng như giữa mùa hè. Xem xong bác nào trên 18 tuổi khát quá thì nhấn vào đây giải khát nhé.

Trong cuộc thi Miss DIM 2007, thấy có cả mũ bảo hiểm. Chắc là để cổ động cho VN ta ngày 15/12 này.