Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

26.1.07

Giải đáp một số câu hỏi có từ để hỏi




Tức là các câu hỏi đa bờ liu ết chờ. Trả lời một thể cho tiện. Ai hỏi gì thêm cũng trả lời luôn.

Trước tiên xin được dành cho quảng cáo cái đã:
Trân trọng kính mong anh chị em bạn bè gần xa ngồi sát lại gần màn hình ti vi để cổ vũ cho cuộc thi năm, chương trình Bài Hát Việt 2006. Chương trình được phát trực tiếp trên VTV3, từ 8 giờ tối chủ nhật này (28/1/2007).

Tại sao lại phải xem?
Theo lời mẹ nhím là đến khoảng 22g sẽ có ban Gạt Tàn Đầy hát bài Đám Cưới Chuột. Chưa kể sau đấy có bài Hai Người Lính của anh Toàn. Mấy câu nói đùa lúc trước "Hẹn gặp nhau trong đêm chung kết thi năm" giờ tự nhiên thành ra là thật.

Nếu bạn vẫn tiếp tục hỏi tại sao phải xem thì chắc bạn đã add nhầm nick tớ với ai rồi đấy ạ.

Thế xem không thế thôi à?
Không hẳn ạ. Vừa xem bằng mắt, nghe bằng tai, các bác cứ vừa nhắn tin (2 tay 2 máy hay mượn càng nhiều máy để nhắn càng tốt ạ!). Nhắn tin hoặc gọi điện thoại về số 190017558255. Mã số của ĐCC là 03. Cách tốt nhất là cứ soạn sẵn tin nhắn, đến đúng lúc nhạc dạo thì nhắn liên tục, 3 phút một tin. Ai tiện có internet thì bình chọn thêm ở trang http://baihatviet.vtv.vn. Có thể bình chọn trên web ngay từ bây giờ.

Tái bút: Bình chọn ngay từ bây giờ, không cần chờ đến lúc xem ạ. nhanh nhanh ạ. Ngay lập tức nhé. Cheers!


ảnh do anh Hải Thanh chụp ở S-Club số 1 Ấu Triệu




Bây giờ đến phần trả lời một số câu hỏi theo phong cách tự kiêu theo kiểu Na-pô-lê-ông Đo chiều cao từ trên trời xuống. Đùa tí thôi, các bạn đọc đừng bịt mũi cười. Nhá!

1. Tại sao lưng gù?
Vì đầu nặng quá.

2. Vì sao mặt nhiều trứng cá?
Đấy không phải trứng cá. Đấy là cái khác, nói ra sợ mọi người chê không khiêm tốn.

3. Tại sao viết blog nhiều thế mà không chịu viết nhạc?
Báo cáo bác longcg, bài toàn bài trên báo. Em cóp pi en pết để mọi người đọc thôi. Mấy tháng này đang lo báo Tết, em có kịp làm gì đâu. Đêm nào cũng thế, lưng và vai em nó bảo mắt em "nhắm vào", trong khi dạ dày của em nó bảo "nhắm vào thì cồn cào lắm". Thế bác cứ yên tâm, em rất thích bài Bass Night mà.

4. Thích nhất màu gì (câu này căng tin phết nhỉ)?
Trước là xanh da trời. Giờ là xanh lá cây. Toàn màu tờ 100 và 500. Mới thích thêm màu da cam.

5. Yêu ai nhất?
Khiếp! Sao bác nào hỏi giống vợ em hay hỏi thế?

6. Nhà ở đâu?
Bác hỏi để ám sát em à? Nhà ở Hà Nội. Ờ...

7. Mắt mấy mí?
Mí rưỡi.

8. Mạng gì?
Sa trung thổ, đất trong cát. Cọ sát nhiều nên khó chịu lắm.

9. Tại sao học đại học có mỗi một ngày?
Vì ngày xưa không thích tiếng Nga. Bây giờ thích thì đã muộn.

Thế đã, anh chị em bạn bè nào hỏi tiếp thì trả lời tiếp.

23.1.07

Tớ yêu blog! He he.




Cuộc sống thật quy ước mỗi người là một thế giới. Cuộc sống ảo cho phép mỗi người là cả một vũ trụ. Sự bùng nổ với tốc độ tăng gấp đôi sau sáu tháng đang khiến blog trở thành từ nóng nhất đầu thế kỷ 21. Nhưng blog là gì? Blog đơn giản là... blog. Như lời của một blogger (thanks ThaoDom for a blast):

Blog là blog của tớ!

...thế nên tớ thích viết gì tớ viết, thích đăng ảnh ai tớ đăng, và quan trọng nhất là tớ muốn nó thành cái gì nó sẽ thành cái nấy.

Trước tiên phải khẳng định là tớ yêu blog. Chẳng thế mà ngày nào tớ cũng phải tự vào trang của mình đến cả chục lần và vào hết cả gần 300 trang của các bạn. Ngày nào tớ cũng phải đăng thêm ít nhất một bài để bạn bè không ai chê tớ lười viết. Thế rồi suốt ngày tớ gõ Google hay Yahoo… tự tìm tên mình, tự tìm nick của mình, tự tìm số điện thoại - ý là muốn xem thế giới này đã biết gì về tớ, nhân thể thử xem có bao nhiêu người chung tên, chung suy nghĩ với mình. Có cái nghiên cứu gì gì đó gọi đó là chứng nghiện Lướt Cái Tôi. Cũng chẳng sao vì như thế còn hơn ối người nghiện thuốc lá, nghiện thuốc lắc, nghiện đua xe, nghiện nhiều thứ khủng khiếp khác không tiện nói ra.

Những ngày không thể vào net, tớ nhớ cái blog của mình và tất nhiên nhớ cả blog của các bạn. Chẳng hiểu có ai mới nhắn nhủ gì không, không biết mọi người đã có bài gì mới. Mặc dù có trang web riêng, đã tham gia cả đống diễn đàn nhưng không gì có thể sánh được với blog của mình. Tớ chờ đợi từng cái nhắn nhủ, nhận xét của mọi người trên blog của tớ. Mỗi lần vào blog của các bạn, tớ lại thêm một lần hiểu các bạn hơn. Bạn này thích hoa Nhật Tân chứ không thích thịt chó. Bạn kia ghét phở Hà Nội và thích nhổ kẹo cao su ra đường. Có khi chơi với nhau chán chê ngoài đời mấy năm mà mình chẳng biết bạn này không còn bố, bạn kia đang ở riêng với bà ngoại. Đọc những dòng tâm sự của mọi người có khi tớ chảy nước mắt tự lúc nào mà không hay. Cũng có khi chảy cả nước mũi khi đọc những hình ảnh, ý nghĩ hài hước của các bạn.

Từ ngày gắn bó với blog, tớ có thêm một thứ định nghĩa mới về tình bạn. Không có khoảng cách địa lý nhưng vẫn có khoảng cách văn hóa giữa những người có chung quan điểm, lối sống, sở thích… Có kết thân làm quen, có chia tay sụt sùi nước mắt. Ai năng đến thăm tớ thì tớ năng ghé chơi họ. Ai phát biểu ý kiến bậy bạ tớ loại ra khỏi danh sách bạn bè ngay. Trang 360o của Yahoo chỉ cho tối đa có 300 người bạn. Thỉnh thoảng tớ lại phải làm cuộc “thanh trừ” danh sách để giữ lại những người tớ yêu quý và chào tạm biệt những người nhạt nhòa cả năm cả đời chẳng thèm ghé thăm. Cả trong đời thực và trên mạng ảo, làm sao chúng ta có thể cùng lúc quan tâm được nhiều “bạn” đến thế được. Cảm giác chờn chợn khi đọc câu hỏi “bạn có thực sự muốn bỏ người bạn này không?

Một phần đời mang tên blog

Blog không phải một trang web cá nhân, cũng không đơn giản chỉ là những trang nhật ký trên mạng. Phát biểu như bác thạc sỹ hôm nọ trên VTV2 rằng blog là chỗ thể hiện bản thân thì mới chỉ biết có một tí về blog. Nó chứng tỏ bác này chưa blog bao giờ, hay nếu có thì cũng mốc thếch ra vì không có ai trong danh sách bạn. Riêng việc các vị rỗi rãi ngồi tìm cách định nghĩa một thứ không cần định nghĩa đã là phí thời gian rồi. Tớ thà dành những lúc nhàn nhã để đăng thêm vài bài lên blog còn hơn ngồi nghe mấy cái lý thuyết xám xịt ấy. Thực tế là ai muốn blog của mình là cái gì thì nó là cái nấy. Blog là blog.

Blog là chỗ nhắn tin rủ nhau đi cà phê, họp lớp, đi ăn lẩu… Bạn thích là chỗ đăng mấy câu thơ ngây ngây dại dại thì blog thành tuyển tập thơ màu mè của bạn. Với những cô cậu lãng mạn yêu đời thì blog là chỗ để tô điểm hồng hồng tím tím. Những bạn nghiện phim thì lấy làm chỗ khen chê điện ảnh. Các nhiếp ảnh gia lấy blog làm gallery. Các nhà văn nhà báo cũng đăng lên blog bài vở của mình [cả những bài đã được nhuận bút và những bài không thể có nhuận bút]. Những câu, những ý tâm đắc bị thư ký tòa soạn cắt béng đi thì lại lôi về blog mà đăng, mà tặc lưỡi, mà thở dài. Chẳng thế mà blog đã vươn lên trở thành một thứ công cụ truyền thông mới.

Nói là công cụ truyền thông thì hơi to tát. Đơn giản là tớ cắt tóc đầu mới, mua được cái váy rẻ, vừa gặp lại bạn cũ… thậm chí cả đi tắm tớ cũng thông báo lên blog. Bản ghi âm gạ tình nữ sinh thấy hay hay cũng cho lên đấy chứ còn biết để đi đâu? Anh bạn bên Nhật muốn mua dầu ăn nhưng mua nhầm chai dấm, về chẳng biết làm gì ngoài việc ăn canh cá nấu chua cả tháng cũng blog. Có bác mất điện thoại di động cũng lôi lên đó để rủa đứa nào “cầm nhầm.” Đại khái là từ những thứ ngớ ngẩn nhất đến những suy nghĩ chín chắn nhất đều có thể lấy blog làm chỗ đăng tải. Như thế liệu còn ai dám định nghĩa blog hay không?

Nhiều người cảm thấy dị ứng vì trên cái thế giới blog này toàn đọc thấy những từ lóng, lỗi chính tả nhức mắt. Các blogger – tức là những người viết blog như tớ - cứ muốn “kố tình” viết ra như thế cho “thoải con gà mái.” Có lẽ cũng vì được “xõa” (tức là xả láng), không bị bó buộc nên càng ngày blog càng thú vị. Tớ chẳng dại dột đăng gì bậy bạ hay chửi bới lung tung nhưng thỉnh thoảng cũng cần viết sai sai một tí cho cuộc đời thi vị. Nếu bạn thấy không “thik” với những “cái rì”, “bùn cười wá”, “xxxinh gái”, “hix hix”… thì bạn chắc chắn không phải blogger rồi. Tớ đã viết blog như thế và sẽ còn tiếp tục viết như thế chừng nào tớ vẫn “mún thế.”

Nhiều người khẳng định rằng blog sắp lên đến đỉnh và sẽ thoái trào như bao thứ khác. Tớ thì không nghĩ vậy. Nó chỉ có thể phát triển đa dạng hơn, càng ngày càng hay hơn mà thôi. Có chăng chỉ mất đi những blog xấu xa, những cái blog giả mạo người dùng để tung hô nhãn hiệu (gọi là flog). Làm gì có thứ công cụ nào có thể khiến mọi người (nhất là những người trẻ) đến gần nhau như blog? Cũng chưa có gì chứa đựng cả hỉ nộ ái ố từ lúc ngây ngô đến khi đã trưởng thành như những trang blog. Mà những thứ đã có tình cảm của tớ thì tớ sẽ coi nó như một phần của đời mình. Làm sao tớ nỡ ngừng phần đời đó được?

Lại nói bắt chước phong cách của anh Hung6776: Blog muôn năm! Viva Blog!



Lê Thái

Bài đăng trong một chuyên đề khủng khiếp về Thế Giới Ảo của tạp chí Sành Điệu số Tết Đinh Hợi.

Cái Tết đầu tiên as a blogger.


18.1.07

Tội lỗi ở Thái Lan




Để trả lời câu hỏi của bác Na Son Fa Mi Rê Đồ trong entry trước, xin được hầu các bạn thêm loạt ảnh của cùng một tác giả là Jonathan Taylor.

Nếu có rỗi rãi vào trang jonathantaylor.net các bạn sẽ được chiêm ngưỡng loạt ảnh về Thái Độ Của Người Dân Đại Việt với Cúm Gà. Buồn lắm các anh chị em bạn bè ạ!

Còn dưới đây là loạt ảnh phóng sự về tệ nạn mại dâm tại Thái Lan.


1


2


3


4


5


6


7


8


9


10

Cái ảnh số 5 khủng khiếp nhất. Cô bé 14 tuổi. Bị chính bố mẹ mình bán.
Loài nào ác nhất hả các anh chị em bạn bè?
Các đồng chí và các bạn đừng quên click vào cocktail.com.vn để ủng hộ tớ.

17.1.07

Ảnh báo chí khủng




Mọi người cứ bảo tớ hay quảng cáo cho cocktail.com.vn ngượng quá.


Thôi thì post ảnh tử tế vậy. Ảnh báo chí về chủ đề nghiện ngập.
Ảnh này không phải ở nước Đại Việt ta mà ở bên một nước gần gần mình.
Ai thấy hay ho thì comment.
Lại bổ mắt các bác photo gia rồi.


Kính!



1



2



3



4



5



6



7



8



9



10



11



12



13

16.1.07

Cởi váy phất cờ




Xin nói ngay là tôi không có ý định chê bai hay ám chỉ gì ai. Tính tôi vốn ngại làm mất lòng người khác! Đây đơn giản chỉ là một câu ví von của các cụ ta ngày xưa mà thôi. Nhưng có lẽ đây là câu ví von hình tượng vào bậc nhất mà tôi được biết đến trong kho tàng ngôn ngữ Việt Nam ta.

Mời các anh chị em bạn bè vào cocktail.com.vn đọc tiếp nhé. Lại tặng thêm cái ảnh em Lindsay Lohan để các bác no mắt.


Văn hoá...Bốp!




Từ bé tôi đã bị mắc một căn bệnh quái lạ. Không biết gọi cái bệnh ấy là bệnh gì. Chỉ biết là mỗi khi nghe thấy tiếng động mạnh, bất chợt là người tôi bị mẩn ngứa đỏ. Đầu tiên tôi tưởng đó là do mình ăn ở thiếu vệ sinh, thiếu văn minh, sau mới biết cũng có nhiều người bị chứng bệnh tương tự. Hồi đó tôi tạm gọi đó là bệnh “dị ứng tiếng động”. Kể từ khi không còn ai đốt pháo nữa tôi đã tưởng mình thoát được chứng ngứa ngáy khổ sở đó. Thế mà rồi đến một ngày tôi chợt hiểu là mình không thoát nổi nó. Chỉ khác là bây giờ, những cơn ngứa đã biến chứng thành một căn bệnh mang tính thời đại hơn, bệnh dị ứng với thói thiếu văn minh của những người quá vệ sinh...

Mời các bác vào đây đọc tiếp cả bài ạ.

11.1.07

Văn hóa Rướn




Rất nhiều bạn du khách nước ngoài khi về nước “an toàn” đã gửi thư, nói họ cực kỳ ấn tượng với tinh thần hiếu khách của chúng ta. Họ cũng băn khoăn không hiểu, chẳng lẽ với bất kỳ khách du lịch nào chúng ta cũng đón tiếp nồng hậu theo kiểu tất cả đổ xô ra đường bấm, còi bim bim cổ vũ như đua xe Công thức 1 như vậy sao? Các bạn nước ngoài còn nói, dân thành thị chúng ta đang có một thứ văn hóa phi vật thể quí giá cần bảo tồn cho con cháu đời sau, tạm gọi là “văn hóa rướn”.

* * *

Chữ “rướn” tuy không được mượt mà lắm nhưng đặc tả chính xác nhất những gì chúng ta đang thể hiện hàng ngày ngoài đường, trong ngõ. Nhìn thấy đèn vàng, rướn nhẹ tay ga một cái để vọt qua. Nhìn thấy anh đằng trước xin đường, lại rướn nhẹ một cái để lượn qua mũi xe trêu tức. Đừng nhầm với đám đua xe. Chúng ta không hề đua. Chúng ta chỉ thích rướn thôi. Bởi lẽ, nếu mà đua thì chúng ta phải phóng ầm ầm liên tục chứ đâu có rồ lên một tí rồi lại lãng đãng giữa đường thế đâu? Ấy thế nhưng, thói bon chen mới đã ngấm ngầm khiến mỗi người ra đường đều muốn cho kẻ khác phải ngửi khói bô xe mình và điên cuồng tức tối mỗi khi có kẻ dám vè vè trước mắt chật đường. Ngay khi ta vượt lên được, ta sẽ lại buông tay ga để dềnh dàng trêu tức những kẻ đằng sau. Thế mới thích!

Đi đến ngã tư, anh này cố lên một tí để vượt đèn sắp đỏ, anh kia nhảy cẫng lên vì đèn sắp xanh, thế là lao vào nhau. Vỡ yếm, cong càng, người sái chân, kẻ xước tay cũng mặc kệ. Cứ phải phân định phải trái cái đã. Cuộc thi đấu càng hăng vì bởi không đào đâu ra trọng tài, nghĩa là các anh công an áo vàng. Nếu thoáng thấy bóng vàng nào lấp ló thì chẳng anh chị nào thừa tiền mà rướn. Dân ta tinh mắt lắm… Thế rồi sau khi đối thoại không được thì sẽ xắn tay áo lên. Khi cả hai bên đều đúng thì chân lý sẽ thuộc về kẻ mạnh. Vậy là lại tắc đường bởi những kẻ qua lại đều phải rướn mắt nhìn vào bên trong. Trước là xem có phải người quen không còn xông vào bênh. Sau là để kiếm câu chuyện làm quà cho mọi hàng xóm, đồng nghiệp trong thời đại vừa đói vừa no thông tin.

Cứ thế, tất-lẽ-dĩ-ngẫu là đường sẽ càng ngày càng tắc. Khi đã tắc rồi thì hai kẻ đang đua tài thông hiểu luật kia sẽ không còn chỗ nào mà quay mặt đi hay dàn hòa. Đông người xem thế này chẳng lẽ mình lại thua nó? Đám đông càng ngày càng nhộn nhịp. Khi ấy, xe 110 phân khối sẽ đi với tốc độ của xe bò. Kẻ đằng sau không đi được sẽ phải bấm còi bim bim. Điên lên thì chửi, chửi đổng cũng được, cần gì phải đúng vào ai. Rồi rồ ga lao vào đuôi kẻ đằng trước, mặt tỉnh bơ. Thế là lại chửi, lại văng, lại xắn quần xắn áo, người sau giục đi, người trước bảo đi vào cái lỗ nẻ à? Không gian càng thêm phần náo nhiệt. Thử hỏi người Tây đâu có biết tiếng Việt? Họ nghe chửi tưởng chúng ta đang hát, cộng thêm tiếng còi xe cổ vũ thì du khách yêu quý cái tính hiếu hòa, vui vẻ của dân mình là phải thôi.

* * *

Luồn, lách, lượn, rê chân, ngoắc tay lái để kịp giờ làm, để đúng giờ đón con. Thỉnh thoảng, xa xa lại thấy có người nhổm đứng dậy trên xe ngó nghiêng chứ không chịu ngồi. Ấy là các hậu duệ của hươu cao cổ, dò đoán xem đường còn tắc bao xa. Những kẻ không đủ bản lĩnh xông pha thì vòng xe lại mà đi đường khác. Vòng xe cũng lại làm đường thêm loạn. Toạc quần, rách gấu, mòn dép, bô xe nóng rát, khói mù mịt. Đàn ông mặc quần dài còn đỡ chứ đàn bà mặc váy thì bỏng bô là chuyện bình thường. Chỉ thấy các ông hàng xăng, hàng giầy dép, hàng quần áo, và hàng khẩu trang vỗ tay thôi. Thế nên, văn hóa rướn, gọi nôm na là văn hóa ứng xử khi thế gian chật chỗ, cũng có cái mặt tốt của nó là kích cầu cho thị trường. Đấy cũng là lý do khiến chúng ta cần phát triển hơn nữa nghành y tế, nhất là phòng chụp phổi và khoa bỏng.

Đường tắc thì lấy vỉa hè làm lối thoát hiểm. Đúng thế, chẳng lẽ lao vào nhà dân hai bên đường mà đi à? Đấy nhé, ra cái việc cấm để xe trên vỉa hè cũng có cái lý của nó. Họ nhìn xa trông rộng đến thế chứ. Vào những lúc như thế này, nếu không có vỉa hè văn minh thoáng đãng cho ông lao lên thì ông chui vào đâu để không bị sếp chửi, không bị cô giáo con cái chì chiết? Của đáng tội, hè cũng đã bị xới lên, lấp xuống “tảo mộ” nhiều lần nên không được êm cho lắm. Xe ông nào yếu giảm xóc mà đang đèo bà bầu thì cứ chuẩn bị tinh thần mà đến thẳng nhà hộ sinh. Có sao? Càng dễ đẻ. Còn nữa, môn địa lý và bản đồ bán đắt như tôm tươi vì ai cũng cần tìm… ngõ để luồn sang phố khác. Lại kích cầu, lại khuyến học. Tôi đề nghị, riêng môn địa lý, ta cứ bỏ mấy mấy cái bản đồ châu Âu, châu Mỹ mà thay vào bằng bản đồ chi tiết các quận, các phường là hấp dẫn nhất.

* * *

Nói từ nãy tới giờ, mọi người tưởng tôi đang đổ tiệt công lao hiếu khách cho xe máy. Các anh các chị đi xế hộp đừng buồn, các bạn cũng không nằm ngoài sự hỗn loạn của bầy kiến đâu. Đầu tiên là hơi hầm hập ấm áp tình người tỏa ra từ ô tô đã góp phần không nhỏ vào sự lên cơn điên của người đi cạnh. Thế rồi các cô các cậu “nửa ấm nửa siêu” nhí nhảnh lao bạt mạng vì tưởng đường phố là đường đua công viên thì sao? Còn nữa đây, trong những bức thư tôi nhận được của các bạn du khách, họ nói họ rất ngạc nhiên về thái độ phục vụ sốt sắng của các anh tắc xi, xe buýt. Mỗi lần nhìn thấy khách đang đợi hay gần đến bến, họ đạp ga lên rồi táp vào lề đường vì sợ khách phải chờ đợi lâu. Nhiệt tình quá thế chứ, mặc kệ những kẻ đi xe máy, xe đạp bị cho dúi dụi vào lề đường, mũi ngửi khói, mồm làu bàu “văng thơ”. Thế nên mới có chuyện mỗi lần thấy tắc xi đâm xe buýt hay xe chở rác, chở vật liệu xây dựng là người đi đường lại nở những nụ cười ma quái trên môi.

Có thể bạn không tin nhưng tàu hỏa cũng đóng góp vào chuyện này. Mỗi chuyến tàu đi ngang qua bao nhiêu đường phố là bấy nhiêu trận Oa-téc-lô nhỏ đã được tái hiện tại các điểm chắn tàu. Hãy nhớ lại mà xem, mỗi lần chắn tàu, những người đến sau không chịu kém cạnh đều phải rướn tràn lên sát hàng rào chắn. Hết đường của “ta” thì dâng sang đường của “địch”. Mấy cái bệ bê tông ngăn cách thì có là cái đinh gì. Rồi khi tàu đi khỏi, chắn tàu vừa được rút về là như nổ pháo hiệu, hai luồng người tràn sang xen kẽ vào nhau thực hoành tráng. Đám xe cộ lúc nhúc đâm bổ vào đầy tính chiến đấu, rất khốc liệt. Nếu không được như Oa-téc-lô thì cũng như những chiến thuyền dũng mãnh trong trận Xích Bích thời Tam Quốc. Mất tiền làm lễ hội với chả resort làm gì, cứ dẫn cho khách du lịch đi xem ta tái hiện lịch sử trên đường phố cũng hấp dẫn chán. Có người còn đưa ra sáng kiến bắt máy bay phải bay thấp xuống. Ý là để thiên hạ ngẩng đầu lên ngắm máy bay, tắc đường cho vui.

* * *

Mọi người có thể hỏi, thế các anh cảnh sát giao thông đâu mà ít gặp thế? Xin thưa, họ đang dành thời gian để bắt xe chạm vạch vôi, xe không gương, rẽ không xi-nhan, người đâu ra để đi gỡ rối tơ lòng thòng mà nhiều thế? Phố xá nhộn nhịp thêm chút nữa cũng đã sao nào? Quý vị cũng nên dành tràng pháo tay cho công lao của các vị ngồi ngắm sa bàn, tay lăm lăm ê-ke, bút chì kim và tẩy. Họ biết cách đặt bến xe buýt vào chỗ đông người nhất là ngã tư, biết né khách sạn con anh này, tránh cơ ngơi cháu anh kia, bẻ quặt đường để đưa ngôi trường có công nuôi dạy họ được nhò mặt ra phố lớn, biến cái ngõ có nhà thằng tình địch thành ngõ một chiều… Nếu họ không làm được từng ấy việc thì ê-ke, bút kim của họ bị bẻ như chơi. Xong xuôi lại phải lo ráng làm chầm chậm lại để kiếm chút tiền giải ngân gửi lại vào ngân hàng lấy lãi. Như thế gọi là rướn thêm chút tiền xăng xe, đỡ lo lắng lúc tuổi già. Các bạn tưởng cho ngã tư thành thắt cổ chai hay cho dân tình loạn thần kinh không thể hiểu nổi đèn hiệu và biển chỉ đường là dễ lắm à? Đến đặt đống chậu cây cảnh giữa ngã tư còn khó nữa là.

* * *

Cố gắng của mọi người thì còn nhiều, kể cả ngày không hết. Có điều chắc chắn tôi sẽ còn phải mãi băn khoăn đi tìm nguyên nhân khởi thủy của thứ văn hóa mới này, nếu không được đọc một bài tham luận của một nhà nghiên cứu trong cuộc hội thảo lớn tại TP Hồ Chí Minh về việc có hay không một tính cách dân tộc Việt. Mới nghe thì dễ nổi đóa, ngẫm lại mới lại gật gù với những gì được phát biểu ra. Vị học giả này cho rằng, người Việt ta rất thích làm ngược đời. Nghĩa là cứ cấm cái gì thì lại cố tình làm cái đó. Trong lúc dân tộc bị áp bức, tính cách đó được thể hiện tích cực bằng việc đấu tranh chống bọn đô hộ, thực dân bóc lột dân ta. Vào thời bình, tính cách này được bộc lộ một cách tiêu cực, nói nôm na là việc vượt đèn đỏ giao thông, đái bậy vào bức tường cạnh nhà vệ sinh công cộng, đổ rác sang bên cạnh thùng đựng rác, bấm còi hơi khi qua bệnh viện… Suy cho cùng, cái sự “rướn” của chúng ta cũng là vì nôn nóng muốn phát triển mà thôi. Cho kịp các nước bạn bè mà cũng là vừa lòng du khách.


Lê Tiến Đạt
(bài không có trên Cocktail.com.vn)
Bác nào có ảnh minh họa hay hay cho xin cái. Các anh chị em bạn bè tiếp tục gửi về nhé.

1. ảnh minh họa 01 do weekend910 cung cấp, dưng mà lại là chụp bên Lào.. Thanks!

10.1.07

Thế là thế nào?




1.

18g45' ngày 9/1/07. Có 2 anh công an giao thông đã tự cho mình cái quyền vượt đèn đỏ ở ngã tư Lò Đúc-Nguyễn Công Trứ. Rất tiếc là máy ảnh đang hỏng. Mịe, ông bà nào mà thử lướt qua mũi các anh ranh con này xem?

2.

18g50' cùng ngày. Mua 8k một cuộn băng dính hai mặt ở 42B Lý Thường Kiệt. Cửa hàng chỉ còn một cuộn. Chạy sang ngay hàng bên cạnh số 42A thì giá là 12k/cuộn. Đang vội nên đành mua 2 cuộn. 8k là đủ mua bát phở nhiều thịt. Nhớ đời hàng 42A gần đối điện trường Việt Đức.

Thế là thế nào?


PS: Vợ em bảo cái cuộn băng dính bên hàng 42A nó dày hơn. Hu hu. Oan uổng thế chứ. (11/1/2007)

9.1.07

Ancestors nhà mạng!




Mama & Papa & Grandparents & Grand-Grandparents... nhà mạng nhá!

Thỉnh thoảng các bạn cũng phải cho tớ nói bậy tí. Cứ khẽ khọt thành thọt mãi rồi nhưng không thể nào chịu được cái mạng khốn này.


Báo cáo, tớ réo đích danh tên nó là mạng A Dê Sờ Lờ của Vi Đi Xi. Nửa năm nay, cơ quan tớ, một cơ quan báo chí đàng hoàng, phải chịu cái cảnh khốn khổ khốn nạn với cái đường truyền củ chuối này. Tốc độ của nó, nếu nói hơi ngoa là 1kb/tuần. Còn nếu mà không ngoa thì là 20 phút mở trang chủ của Google. 60 phút thì mở được Yahoo. Nó chậm đến nỗi mỗi lần ai gửi cho cái ảnh cỡ hơn 100k là tớ giật bắn cả mình lên.

Từ nửa năm nay kêu khóc khản cổ mà chẳng xi nhê gì. Điện thoại hàng trăm cuộc, gửi cả thư lên trang oép XHTT của các anh các chị, réo cả tên và số mật danh của các em tổng đài đến lạc cả giọng mà không ăn thua. Hết anh kỹ thuật này đến em kỹ thuật khác xuống nhưng cuối cùng đám nhân viên cũng chỉ còn biết lôi chất thải ra để gọi, để ví von với cái mạng này. Thế là thế quái nào? Hả? Chây ì chậm phát triển lì lợm và vô trách nhiệm! Ngần ấy từ chắc vẫn chưa đủ những gì tớ muốn mô tả đâu.

Nhiều người gọi các anh các chị là Ông Độc Quyền, tớ chỉ thấy chữ Độc là đúng thôi. Gọi là Ông thì có khi từ nay phải gọi là Ông Ăn Cắp, Ông Cướp Của, Ông Giết Người, Ông Tham Nhũng... nó mới logic. Nếu ăn tiền của người ta rồi bán cho người ta cái thứ dịch vụ như thế này thì có thể gọi là lừa đảo được không? Xin lỗi nhá, nói chung chung thế thôi chứ không ám chỉ cá nhân nào. Các bạn đừng chạnh lòng. Thực tình mà nói, mỗi lần muốn chửi cái mạng này, tôi chẳng biết phải chửi ai cả. Thế mới cay.

Đã thế cơ quan lại tính giờ làm bằng cái máy chấm công rất là rành rọt. Không có mặt cũng chết. Có mặt mà không làm gì được thì chỉ tổ đập nát cái bàn phím ra. Hay là phải mua cái bao cát, dán logo của Vi Đi Xi lên đấm cho nó đỡ cơn điên? Mà có khi đấm cũng phải đấm từ từ, giật giật như quay chậm cho nó hợp hoàn cảnh mất.

Các bạn có trách nhiệm ở bên Vi Đi Xi cho hỏi thật, thế các bạn làm các việc khác - không tiện nói - có lâu và chậm như cái mạng của các bạn không? Có ai đi làm bằng xe lu không? Nếu có ông bà nào rơi từ tầng 8 xuống thì mất bao lâu chạm đất? Có khi đến việc chửa đẻ cũng mất đển 50 tháng mất nhỉ? Mà sao công ty thu tiền thì nhanh thế? Cấm có chậm một ngày! Mà thôi, làm đếch gì có ai có trách nhiệm mà hỏi.

Nhục nhã là cái mạng này nó làm cho bao nhiêu tình cảm với cuộc sống tươi đẹp tan biến hết. Nó khiến tớ nhìn nhận rõ hơn về sự Đang Phát Triển của đất nước mình và sự bất lực của những người mang tiếng là khách hàng trong thời văn minh thế kỷ 21. A Dê Sờ Lờ của Vi Đi Xi đang bình thản lưu giữ những giá trị đồ đá cho con cháu mai sau.

Xin phép được dùng Sờ Lô Gần của tập đoàn nhớn mà kết: Cuộc sống đích thực.

Mỉa mai nhỉ?

8.1.07

Nhắm rượu với thơ




Với chất xúc tác là rượu, kể cả kẻ thù của văn chương thi phú cũng có thể làm được vài câu thơ.

Cũng giống như đại đa phần cánh trẻ trong cơ quan, tôi vốn không thích thơ. Thứ thơ duy nhất khiến tôi có thể đọc hết từ đầu đến cuối là thơ Bút Tre. Ấy vậy mà tôi đã làm được một việc thần kỳ là dõng dạc bình thơ, thậm chí còn ứng khẩu một bài. Tất nhiên phải có sự trợ giúp của cồn.

Buổi liên hoan của ban quản lý dự án hôm ấy được tổ chức tại một quán karaoke, nơi chủ quán và mấy em nhẵn mặt các sếp. Chỉ có bọn thanh niên chúng tôi là lần đầu tiên dám đặt chân đến, phần vì ít tiền, phần vì sợ “đụng hàng.” Lần này thì không thể từ chối vì các anh lớn tuổi cứ nằng nặc bắt đi. Đi để nghe các anh ngâm thơ…chia tay sếp.

Lúc bấy giờ mới ngã ngửa ra tại sao mấy tuần vừa rồi thấy mặt mũi anh nào anh nấy cứ khó đăm đăm. Suốt thời gian ấy chúng tôi sợ run như cầy sấy, tưởng thanh tra sắp về, hay chí ít là có đứa nào nhỡ mồm ăn nói đụng chạm làm các anh giận. Hú hồn, hóa ra các anh “rặn” thơ nên mặt mũi mới nhăn nhúm như vậy. Tội nghiệp những cái trán đầy nếp nhăn vì tính toán, lo lắng công việc giờ lại phải nhíu thêm chút nữa. Nhưng kiểu gì cũng phải có thơ, như thế buổi chia tay mới có ý nghĩa. Mốt bây giờ là lúc về hưu phải có tập thơ chia tay cho nó thanh tao, nho nhã. Chứ quà cáp thì dung tục quá, mà như sếp thì đâu có thiếu thứ gì.

Quả là các anh chọn cái địa điểm ngâm thơ oách thật. Thơ hay ắt phải đi kèm rượu ngon, giai nhân, tri kỷ. Ở đây đủ cả. Chưa kể còn có cả micro để tiếng ngâm sang sảng, vang vang. Đáng giá nhất là cái phòng cách âm. Đảm bảo những bài thơ sẽ không bị lộ ra bên ngoài trước khi được in thành quyển phân phát cho thiên hạ lắc mắt. Thơ mà lại đi ngâm giữa chốn đông người thì thật là phàm tục.

Sau khi láng một lớp rượu kha khá vào dạ dày, làm vài màn chào hỏi với các giai nhân, bữa tiệc thơ chính thức bắt đầu. Anh trưởng ban chậm rãi mở màn bằng một loạt e hèm đến rát cả cổ họng:


Một cái cầu lại một cái cầu
Đi mãi nhà em chẳng thấy đâu
Thấp thoáng xa xa chiều tắt nắng
Tưởng đến nhà em hóa cái cầu.

Tứ thơ mới buồn làm sao! Rõ là tâm sự của người sắp “tắt nắng”. Một không khí buồn thảm tràn ngập cả căn phòng. Cứ để thế này thì tứ thơ chết mất. Tôi buột mồm: “Hay!” Tức thì cả nhóm nhao nhao theo “Phải là tuyệt mới đúng.” Sẵn đã có cồn rần rật trong người, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi hăng quá, buông ra mấy câu bình như thể mình là Hoài Thanh tái thế. Thứ nhất, bài thơ không quên nhắc đi nhắc lại công việc thường ngày của chúng tôi: xây cầu. Thứ hai, hình ảnh người con gái có mà như không, không mà như có ( người này đương nhiên không phải vợ sếp) trong ánh nắng cuối chiều.

Thơ Mới cũng chỉ lãng mạn đến thế chứ mấy. Chữ nghĩa ý tứ quá. Tôi dừng lại nuốt thêm một ngụm rượu nữa. Thứ ba, hình ảnh cái cầu xuất hiện đầy bất ngờ ở cuối bài, như một lời dặn phải biết luôn nghĩ đến công việc. Đến thơ yết hậu có lẽ cũng phải chào thua. Tôi chưa kịp hết câu, sếp đã giơ ly ra cụng: “thực là hiểu tớ.” Tôi vẫn định nói thêm, nhưng thấy mọi người đều nhìn ly rượu thòm thèm nên đành ghìm lại. Sếp khà một tiếng, rồi chẳng biết lời tôi hay lời rượu xin tiếp hứng, bắn ra một bài:


Thân như hòn đá

Hồn như cỏ cây
Thơ như hòn đá
Ý như là cây.

Giời ạ, đến thế kỷ hai mươi mốt rồi mà còn có thể có được những câu thơ vừa đơn giản vừa uyên thâm đến thế sao? Tôi gần như hét lên. Vẻn vẹn có mười sáu chữ mà bao quát cả đời người, cả đời thơ chưa kể câu nào cũng đầy thiên nhiên nữa. Tại sao sếp không làm thơ từ sớm hơn nhỉ? Kẻ nào dám bảo nền thơ ca của chúng ta đang đến hồi bế tắc thì hãy vểnh tai mà nghe. Thời nào chẳng có thơ hay, chẳng qua là vì các vị nghễnh ngãng mà thôi!

Tay kế toán ngồi im từ nãy đến giờ chắc là ngứa ngáy không chịu nổi nữa, liền vơ lấy cái micro thứ hai xin phép mọi người đọc:

Việc cơ quan vất vả
Sớm tối họp với hành
Ước gì ta có cánh
Bay nhanh, ta bay nhanh.

Thằng cha này mà cũng bày đặt. Tiền công tác phí của tháng trước hắn vẫn còn đang “ngâm” chưa thanh toán, giờ lại đòi ngâm thơ. Đã sẵn rượu để đổ tại rồi, tôi “tỉa” hắn cho bõ tức. Tôi bảo bài này không xây dựng, có ý kêu ca, oán trách cấp trên, tệ nhất là hai từ “bay nhanh.” Ông đang giữ két của cơ quan mà lại định chuồn à? Tội nghiệp mặt gã trắng bệch, vừa định mở mồm ra thanh minh thì lại bị tôi giáng cho một đòn nữa: “hay là ý ông giục sếp về nhanh cho đỡ ngứa mắt” Sếp cứ nhìn tôi lại nhìn gã, tay xoay xoay cái ly. Chẳng ai nói gì. Bốp. Có em ngồi cạnh phải đập thêm một cái khăn ướt để lau bản mặt tức tối của gã. Đáng đời!

Để phá vỡ bầu không khí căng thẳng, anh phó ban sắp kế nhiệm chức trưởng ban đọc một bài lục bát:

Lang thang, ta mãi lang thang
Bao năm cũng bởi đã mang nặng lòng
Bén duyên sắt, thép chưa xong
Xi măng, cát, sỏi lại còng lưng thêm.

Đấy! Cùng là thơ về công việc mà người có hiểu biết người ta nhẹ nhàng thế chứ. Chữ “còng” sao mà chân thành thế, hy sinh thế. Mắt anh phó ban nhìn tôi rơm rớm biết ơn. Phen này tôi sẽ lên như diều đây. Sau một lượt rượu, trưởng phòng nhân sự đứng lên. Bài thơ thể hiện rõ khẩu khí con người anh, dù anh vừa đọc vừa nấc (Anh này có cái tật cứ rượu vào là nấc):


Kỷ luật là (hấc) thép, phải thật nghiêm
Đừng có lơ (hấc) mơ, xử lý liền (hấc, hấc)
Quốc gia cũng phải nghiêm quốc (hấc) pháp
Chớ vị tình riêng, vị tình riêng.

Không thấy ai khen hay, chỉ toàn người gật gù “đúng, đúng.” Đã trót làm người bình thơ rồi, tôi không thể bỏ dở. Không dám khen nhiều, chỉ dám phán con đường công danh của anh còn tiếp nữa. Mũi anh phập phồng, không hiểu vì thích thú hay vì anh nuốt rượu vội quá, cồn nó sộc lên mũi. Hấc. Không cho mọi người nghỉ ngơi, anh trưởng phòng kế hoạch, sếp trực tiếp của tôi, góp vui bài thơ có nhan đề “con cá”:

Chẳng biết thơ là gì
Suốt ngày thả bong bóng
Chẳng biết rượu là gì
Suốt ngày thả bong bóng.

Khen các sếp khác mà không khen trực tiếp sếp của mình thì là đồ ngu. Một tay tôi nâng ly, một tay vỗ đùi đánh "Đét!" khiến cả phòng giật bắn cả mình. “Chí lý, anh em nâng cốc vì chúng ta sướng hơn con cá.” Cả đám cười ngặt nghẽo. Tôi nghĩ thầm: chẳng biết nếu không chặn lại thì anh còn thả “bong bóng” đến bao giờ nữa.

Cứ thế các thi nhân cứ vài lượt rượu lại “nhắm” thêm một bài thơ. Đám thanh niên và các ả ngồi tiếp rượu thì thi nhau vỗ tay rất to để cổ vũ. Trước khi ra về, tôi và rượu trong người tôi không kìm nổi nữa liền ứng tác đọc bài thơ tặng các anh em:

Thơ hay ắt phải có tri âm
Như thế hạt thơ mới nảy mầm
Cái câu “tam bách dư niên hậu”
Ấy bởi Tố Như “bất tri âm”.

Ý tôi là Nguyễn Du có chứng kiến cái cảnh này cũng phải khóc vì thèm mất thôi. Bài thơ chân thành thế. Vậy mà thằng cha kế toán dám bảo tôi nói xỏ, ghép mấy chữ đầu câu vào thành ra tôi ám chỉ thơ mọi người quá tệ. Đúng là đồ ghen ăn tức ở tiểu nhân. Kệ hắn thôi, kiểu gì chúng tôi cũng đã có một tập thơ để làm kỷ niệm chia tay sếp.

Lê Tiến Đạt (bài đăng trên tạp chí Sành Điệu và đăng lại trên cocktail.com.vn)

4.1.07

Vồm & Mó




"Đã là rockfan đích thực thì ít khi họ nghe rock Việt vì nói cho cùng rock Việt có gì đáng để nghe đâu. Rất nhiều ca sĩ hát rock nhưng không thành công ở Việt Nam..."

"Trong cuộc sống để làm hài lòng một ai khó lắm, nhất là làm hài lòng những rockfan. Họ là người cực kì khó tính trong việc lựa chọn ca sĩ cũng như lựa chọn dòng nhạc cho mình..."

Tạm trích đăng hai mẩu hay ho từ một bài phỏng vấn trên báo điện tử Dân Trí.

Không phải tớ.

Ảnh chỉ có tính chất minh họa, không liên quan với bài viết.

Các bác comment nhẹ nhàng thôi cho blog em sạch sẽ.

1.1.07

Virus Happy New Year




Bọn thừa hơi rỗi rãi. ai nhận được cái mail nào có tiêu đề Happy New Year hoặc tương tự thì không nên mở ra. Tốc độ lây lan từ 01 máy của loại sâu này là 5máy/giây. Nhân tiện chúc mừng mọi người luôn thể nhá.