Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

23.1.07

Tớ yêu blog! He he.




Cuộc sống thật quy ước mỗi người là một thế giới. Cuộc sống ảo cho phép mỗi người là cả một vũ trụ. Sự bùng nổ với tốc độ tăng gấp đôi sau sáu tháng đang khiến blog trở thành từ nóng nhất đầu thế kỷ 21. Nhưng blog là gì? Blog đơn giản là... blog. Như lời của một blogger (thanks ThaoDom for a blast):

Blog là blog của tớ!

...thế nên tớ thích viết gì tớ viết, thích đăng ảnh ai tớ đăng, và quan trọng nhất là tớ muốn nó thành cái gì nó sẽ thành cái nấy.

Trước tiên phải khẳng định là tớ yêu blog. Chẳng thế mà ngày nào tớ cũng phải tự vào trang của mình đến cả chục lần và vào hết cả gần 300 trang của các bạn. Ngày nào tớ cũng phải đăng thêm ít nhất một bài để bạn bè không ai chê tớ lười viết. Thế rồi suốt ngày tớ gõ Google hay Yahoo… tự tìm tên mình, tự tìm nick của mình, tự tìm số điện thoại - ý là muốn xem thế giới này đã biết gì về tớ, nhân thể thử xem có bao nhiêu người chung tên, chung suy nghĩ với mình. Có cái nghiên cứu gì gì đó gọi đó là chứng nghiện Lướt Cái Tôi. Cũng chẳng sao vì như thế còn hơn ối người nghiện thuốc lá, nghiện thuốc lắc, nghiện đua xe, nghiện nhiều thứ khủng khiếp khác không tiện nói ra.

Những ngày không thể vào net, tớ nhớ cái blog của mình và tất nhiên nhớ cả blog của các bạn. Chẳng hiểu có ai mới nhắn nhủ gì không, không biết mọi người đã có bài gì mới. Mặc dù có trang web riêng, đã tham gia cả đống diễn đàn nhưng không gì có thể sánh được với blog của mình. Tớ chờ đợi từng cái nhắn nhủ, nhận xét của mọi người trên blog của tớ. Mỗi lần vào blog của các bạn, tớ lại thêm một lần hiểu các bạn hơn. Bạn này thích hoa Nhật Tân chứ không thích thịt chó. Bạn kia ghét phở Hà Nội và thích nhổ kẹo cao su ra đường. Có khi chơi với nhau chán chê ngoài đời mấy năm mà mình chẳng biết bạn này không còn bố, bạn kia đang ở riêng với bà ngoại. Đọc những dòng tâm sự của mọi người có khi tớ chảy nước mắt tự lúc nào mà không hay. Cũng có khi chảy cả nước mũi khi đọc những hình ảnh, ý nghĩ hài hước của các bạn.

Từ ngày gắn bó với blog, tớ có thêm một thứ định nghĩa mới về tình bạn. Không có khoảng cách địa lý nhưng vẫn có khoảng cách văn hóa giữa những người có chung quan điểm, lối sống, sở thích… Có kết thân làm quen, có chia tay sụt sùi nước mắt. Ai năng đến thăm tớ thì tớ năng ghé chơi họ. Ai phát biểu ý kiến bậy bạ tớ loại ra khỏi danh sách bạn bè ngay. Trang 360o của Yahoo chỉ cho tối đa có 300 người bạn. Thỉnh thoảng tớ lại phải làm cuộc “thanh trừ” danh sách để giữ lại những người tớ yêu quý và chào tạm biệt những người nhạt nhòa cả năm cả đời chẳng thèm ghé thăm. Cả trong đời thực và trên mạng ảo, làm sao chúng ta có thể cùng lúc quan tâm được nhiều “bạn” đến thế được. Cảm giác chờn chợn khi đọc câu hỏi “bạn có thực sự muốn bỏ người bạn này không?

Một phần đời mang tên blog

Blog không phải một trang web cá nhân, cũng không đơn giản chỉ là những trang nhật ký trên mạng. Phát biểu như bác thạc sỹ hôm nọ trên VTV2 rằng blog là chỗ thể hiện bản thân thì mới chỉ biết có một tí về blog. Nó chứng tỏ bác này chưa blog bao giờ, hay nếu có thì cũng mốc thếch ra vì không có ai trong danh sách bạn. Riêng việc các vị rỗi rãi ngồi tìm cách định nghĩa một thứ không cần định nghĩa đã là phí thời gian rồi. Tớ thà dành những lúc nhàn nhã để đăng thêm vài bài lên blog còn hơn ngồi nghe mấy cái lý thuyết xám xịt ấy. Thực tế là ai muốn blog của mình là cái gì thì nó là cái nấy. Blog là blog.

Blog là chỗ nhắn tin rủ nhau đi cà phê, họp lớp, đi ăn lẩu… Bạn thích là chỗ đăng mấy câu thơ ngây ngây dại dại thì blog thành tuyển tập thơ màu mè của bạn. Với những cô cậu lãng mạn yêu đời thì blog là chỗ để tô điểm hồng hồng tím tím. Những bạn nghiện phim thì lấy làm chỗ khen chê điện ảnh. Các nhiếp ảnh gia lấy blog làm gallery. Các nhà văn nhà báo cũng đăng lên blog bài vở của mình [cả những bài đã được nhuận bút và những bài không thể có nhuận bút]. Những câu, những ý tâm đắc bị thư ký tòa soạn cắt béng đi thì lại lôi về blog mà đăng, mà tặc lưỡi, mà thở dài. Chẳng thế mà blog đã vươn lên trở thành một thứ công cụ truyền thông mới.

Nói là công cụ truyền thông thì hơi to tát. Đơn giản là tớ cắt tóc đầu mới, mua được cái váy rẻ, vừa gặp lại bạn cũ… thậm chí cả đi tắm tớ cũng thông báo lên blog. Bản ghi âm gạ tình nữ sinh thấy hay hay cũng cho lên đấy chứ còn biết để đi đâu? Anh bạn bên Nhật muốn mua dầu ăn nhưng mua nhầm chai dấm, về chẳng biết làm gì ngoài việc ăn canh cá nấu chua cả tháng cũng blog. Có bác mất điện thoại di động cũng lôi lên đó để rủa đứa nào “cầm nhầm.” Đại khái là từ những thứ ngớ ngẩn nhất đến những suy nghĩ chín chắn nhất đều có thể lấy blog làm chỗ đăng tải. Như thế liệu còn ai dám định nghĩa blog hay không?

Nhiều người cảm thấy dị ứng vì trên cái thế giới blog này toàn đọc thấy những từ lóng, lỗi chính tả nhức mắt. Các blogger – tức là những người viết blog như tớ - cứ muốn “kố tình” viết ra như thế cho “thoải con gà mái.” Có lẽ cũng vì được “xõa” (tức là xả láng), không bị bó buộc nên càng ngày blog càng thú vị. Tớ chẳng dại dột đăng gì bậy bạ hay chửi bới lung tung nhưng thỉnh thoảng cũng cần viết sai sai một tí cho cuộc đời thi vị. Nếu bạn thấy không “thik” với những “cái rì”, “bùn cười wá”, “xxxinh gái”, “hix hix”… thì bạn chắc chắn không phải blogger rồi. Tớ đã viết blog như thế và sẽ còn tiếp tục viết như thế chừng nào tớ vẫn “mún thế.”

Nhiều người khẳng định rằng blog sắp lên đến đỉnh và sẽ thoái trào như bao thứ khác. Tớ thì không nghĩ vậy. Nó chỉ có thể phát triển đa dạng hơn, càng ngày càng hay hơn mà thôi. Có chăng chỉ mất đi những blog xấu xa, những cái blog giả mạo người dùng để tung hô nhãn hiệu (gọi là flog). Làm gì có thứ công cụ nào có thể khiến mọi người (nhất là những người trẻ) đến gần nhau như blog? Cũng chưa có gì chứa đựng cả hỉ nộ ái ố từ lúc ngây ngô đến khi đã trưởng thành như những trang blog. Mà những thứ đã có tình cảm của tớ thì tớ sẽ coi nó như một phần của đời mình. Làm sao tớ nỡ ngừng phần đời đó được?

Lại nói bắt chước phong cách của anh Hung6776: Blog muôn năm! Viva Blog!



Lê Thái

Bài đăng trong một chuyên đề khủng khiếp về Thế Giới Ảo của tạp chí Sành Điệu số Tết Đinh Hợi.

Cái Tết đầu tiên as a blogger.