Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

31.3.07

Entry cuối tuần

Không chụp vợ thì biết chụp ai bây giờ? He he.



Tiếp luôn



Ảnh chụp ở Sapa
Chụp bằng máy D100 của bác HuuTran70

29.3.07

Hở hang công khai nhưng có văn hóa. Ai ngượng đừng vào!




Không cấm trẻ em dưới 18 tuổi.

[Vnexpress.net không cấm thì tại sao tớ lại cấm? Nhỉ?]

Đọc báo thấy tin FHM phiên bản tiếng Trung đang làm mưa làm gió ở Trung Hoa đại lục.
Mở VnExpress của chúng ta ra thấy lòng tự hào khôn tả.
Việc quái gì phải đi đâu xa?

Lại chợt lo lắng: Vừa lắp xong bộ máy tính cho vợ chồng anh chị T-T, sẽ có lắp ADSL. Các cháu mình mới đi học, chắc sẽ vào net nhiều. Băn khoăn không hiểu có nên đưa trang web tin tức hàng đầu Việt Nam này vào blacklist không nữa.
Chắc là chẳng cần, vì có cái quái gì độc hại đâu cơ chứ.

Ảnh chụp màn hình, thề không bịa đặt đến một cái pixel nào.

Các bạn no mắt xong nhớ vote cho cái thăm dò ý kiến cái nhé.

P/s: Nhiều bạn xem xong bảo mình đang chê. Thực ra không phải ạ. Dần dần sẽ bày tỏ câu chuyện. Chuyện báo chí thôi. Nhưng bây giờ thì hơi khó nói. Cheers! Hỏi tại sao khó nói thì lại càng khó trả lời. Hỏi tại sao khó trả lời thì lại càng bó tay. Hỏi tại sao bó tay thì lại càng bó...






























Bạn có biết đến trang web HÀNG ĐẦU của Việt Nam này không?




À ừ thì mỗi ngày chỉ vào vài chục lần ĐỌC TIN TỨC thôi!

16


Ơ, hóa ra có cái hay thế mà mình không biết!

27





Sign in to vote

26.3.07

May quá có anh Longcg cứu net





He he,
ảnh chụp bằng N91 [chiến lợi phẩm từ Bài Hát Việt]
gửi qua bluetooth vào máy Dell D600
post luôn lên blog cho nóng hổi.

Còn hơn là săn ảnh Angelina Jolie




Bác đeo khăn, đầu gần trọc là bác Hải Thanh
Bác đội mũ [tóc dài dài] là bác Hữu Trần 70
Người mẫu là vợ tớ Trà Ice Tea VN

Chú ý: ảnh hậu kỳ nên không phổ biến rộng rãi ạ.

t7.jpg

t10 sm.jpg

t9 sm.jpg

Vợ, phần tiếp theo

t5.jpg



Ảnh chụp ở Sapa bằng Nikon D100 của bác huutran70.

Cố lên Đạt ơi, sắp mua được 20D rồi. hu hu. Còn có mỗi hơn nghìn đô nữa thôi.

Chung quy là tại cái dây điện



Rất ghét dây điện.
Ảnh chụp ở Sapa bằng D100 của bác huutran70

23.3.07

Cám ơn!




ảnh chụp ở Sapa, 2007

Biết chúng tôi tặng tiền, ông già dừng bản sáo để nói lời cám ơn. Không quên cười hiền hậu. Dù không còn ánh mắt, nụ cười này vẫn đủ làm cho mọi người vui hơn.

Xa hơn là một anh chàng người dân tộc, cố đi tránh ra xa.


thanks sm.jpg

22.3.07

Nghịch với Photoshop




Hôm nay lại ngồi nghịch photoshop tí ti.
Đầu óc đang rỗng tuếch nên chẳng biết viết gì.

Đành hỏi:
Các bác thấy ảnh em chụp xong rồi thuốc thang có siêu không?
Kàh Kàh. Chẳng biết khiêm tốn là gì cả.
Ai thích xem ảnh đẹp thì vào blog của Vợ nhé.
Ai thích cocktail thì vào Voi Say nhé.

t3.jpg

20.3.07

Ngày dúi dụi không đúng lúc




Ngày túi bụi điên cuồng không đúng lúc. Số má cứ thế nào ấy. Toàn nhằm những ngày cần lang thang, cần mời vợ đi ăn trưa, cần lãng đãng, cần rủ bạn bè đi nhậu thì lại dúi dụi vào việc. Bữa trưa là cái bánh mì cắn sưng cả hàm ếch. Mắt căng tháo láo nhưng vô thần vì thiếu ngủ.

Đáng nhẽ phải ngồi viết mươi cái entries cho nó hợp cảnh, hợp lòng nhưng rồi mãi cuối ngày mới kịp viết cái này. Ảnh đẹp do bác HaiThanh và bác HuuTran70 chụp thì đành dành phần cho blog của vợ.

Kám ơn tất cả anh chị em bạn bè đã chúc mừng. Mừng thật ấy chứ lại không à?

Cái này tự chụp, may nhờ có bác huutran70 cho mượn con D100 em mới có dịp thỏa cái nỗi thèm máy ảnh tí ti.

T.jpg

19.3.07

Ngược sáng

Cạnh tranh tí với blog của vợ.

(c)Huutran70, vnphoto.net


1278876-large.jpg

Lại than rằng:
Bao giờ thì có 20D nhỉ?

15.3.07

Chính thức công bố những bức ảnh Sapa 2007




Theo blog của traiceteavn

Lần lượt những bức ảnh khủng, tái hiện những ngày đẹp trời và cả sương mù [mịt] tại Sapa trong những ngày đầu năm 2007 vừa qua, sẽ được đăng tải trên blog của traiceteavn. Ảnh sẽ liên tục được cập nhật liên tục cho đến hết thì thôi. Trong số này sẽ xuất hiện cả bộ ảnh cưới mới nhất của... hẹ hẹ.


(c) Hải Thanh - photoworld.com.vn

Được biết đây chỉ là một số rất nhỏ trong một khối lượng đồ sộ lên đến 14GB do 2 đồng chí: HảiThanh - thuộc biến chế www.photoworld.com.vn - và huutran70 - thuộc biên chế www.vnphoto.net chụp [ảnh mà tính bằng GB cứ như thóc ấy].

tiendatle cũng mượn máy chụp được vài kiểu nhưng sẽ dành đăng tải sau không có mọi người lại bảo 3 ông cùng lăng xê thành ra PR có tổ chức.

Bê và Gà con




Hóa ra cái bài Tớ Yêu Blog lại được nhiều người yêu quý và "không ai nhìn thấy tức là của mình". [nguyên văn câu này của anh Đức Hải lẩm bẩm trên Gặp Nhau Cuối Tuần]. Hơi bị bất ngờ đấy ạ!

Số là chiều nay vừa qua blog của
nguoiduatin đọc được bài Mạo Danh Blog! của bạn Kent đăng trên ngoisaoblog.com.
Cảm giác thực sự là buồn cho những người lớn tuổi đã và đang có trách nhiệm về giáo dục chứ không trách cứ gì các bạn đã trích đăng bài mà không đề nguồn. Chợt nhớ ra bài đăng đã lâu bèn lôi ra post lại để chia sẻ.

Bê và Gà con
bài của Exe, đăng trên tạp chí TTVH & Đàn Ông
minh họa của tiendatle nghịch ngợm theo phim hoạt hình Cow&Chicken của Tây

Bò là giống ngu dốt, dốt đến độ mọi người hay ví “Ngu như bò”. Gà thì chữ viết xấu lắm, xấu đến độ mọi người vẫn ví “Chữ xấu như gà bới”. Thế nhưng ít người biết rằng chúng vốn là cái giống rất thông minh và chăm chỉ. Hiềm một nỗi…

Con bò khi mới sinh ra có tên là bê, được uống nhiều sữa nên lanh lợi và mau lớn. Còn gà thì có tướng mạo oai phong, có gan gọi được cả mặt trời phải chui ra khỏi chăn vào buổi sáng. Các thày tướng giỏi gần xa khi nghe thấy giọng tập gáy lanh lảnh của gà và đôi mắt to, đen láy của bê thì đều tấm tắc khen là tướng quý. Cả làng ai cũng chắc mẩm sẽ đóng góp thêm hai nhân tài có ích cho thiên hạ được nhờ. Đã vậy, cả hai đều ngày đêm chăm chỉ tập luyện. Bê theo nghề võ, gà theo nghề văn. Tuy nhỏ tuổi nhưng chúng đã nổi danh trong vùng.

Lớn lên một chút, cũng như những đứa trẻ khác, chúng được đưa đến trường để học và bị hành. Bi kịch cuộc đời chúng bắt đầu từ đây…

Số là để lo cho chúng được vào trường tử tế, tránh xa cái lũ cáo ranh ma và những con lừa đần độn, hai gia đình của bò và gà đã phải lăn lộn bán đi mấy thửa ruộng để lo chạy vạy. Họ tự an ủi rằng dù sao thì con cái họ sẽ được đi học không mất tiền. Trong luật về quyền của bê và gà con cũng quy định như thế mà. Thế nhưng cơn bẽ bàng đến với các họ ngay từ buổi họp phụ huynh học sinh đầu tiên.

Phụ huynh trong lớp của con họ học có cả hổ và một vài con quyền quý khác như sư tử, báo, thậm chí có cả đại bàng. Lớp chọn mà, toàn có máu mặt cả! Chúng đua nhau gầm lên, đòi được quyền tự nguyện đóng góp cho nhà trường, đòi được quyền cho các con đi học thêm. Vậy là hàng loạt lá đơn tự nguyện, được photocopy và phân phát cho mọi người trong buổi họp. Bò bố ậm ừ vài câu bất lực, gà mái cục cục mấy tiếng cam chịu rồi cũng phải ký và nộp đơn “tự nguyện” cho nhà trường.

Nhà bò ngậm ngùi chia tay với cả kho cỏ xanh, thậm chí bò cái phải bán cả cái mõ bằng vàng Ta, là của hồi môn hồi xuất giá. Bên nhà gà cũng đi đứt mấy vựa thóc, gà trống phải nhổ mấy sợi lông đuôi óng ả để bán cho hàng chổi phất trần. Tuy nhiên, họ cũng vẫn hy vọng sau này con cái ra trường đi làm sẽ kiếm lại bằng mười, bằng trăm chỗ ấy. Nghe nói so với bên nhà voi buôn gỗ, chỗ ấy cũng chẳng nhằm nhò gì. Chẳng lẽ nhà người ta cố được mà nhà mình không?

Chết nỗi, lo xong chuyện tiền thì cũng là lúc họ nhận ra con mình trở nên ngây dại. Chương trình học được các bậc vĩ nhân như thày giáo cú thay đổi liên tục. Hồi ấy vị học giả này chưa bị cắt cái lưỡi dương, còn đủ hai lưỡi nên tha hồ nói đủ kiểu. Hôm nay vừa gọi là chữ “lờ”, hôm sau đã gọi là chữ “el”. Vài hôm sau thầy lại bắt gọi là “lờ”. Đã thế, giáo sư tắc kè đổi màu, mỗi tháng lại bắt viết một kiểu. Tháng thì viết chữ có móc, tháng sau lại bắt bỏ, rồi lại bắt viết lại. Cứ thế, bọn trẻ con nhanh chóng mắc chứng bệnh loạn thần kinh. Bố mẹ chúng cũng chẳng giúp được gì vì những thứ họ học được không mang ra dạy con cái được.

Hổ và báo thì khác. Các vị phụ huynh này thỉnh thoảng lại hầm hè dọa vồ chết mấy vị thày cô giáo đáng kính. Vậy nên con cái chúng tha hồ nhởn nhơ leo trèo mà điểm vẫn được cao vút. Nhà tê giác thấy vậy cũng giương sừng ra dọa tí lấy hên. Nhà voi thì khôn hơn, cố thêm vài cây gỗ để lát đường sân sau nhà thày. Vòi nhà này cũng vì thế mà ngày càng dài ra.

Quay lại chuyện nhà bò và gà vốn hiền lành nên đành nghiến răng mà cố. Cơ thể cường tráng của bò bố càng ngày càng gày rộc đi vì cày. Mắt của nhà gà càng càng ngày càng quáng vì đi bới thóc rơi, sâu lủi lúc trời đã tối om.

Bê càng ngày càng yếu đi vì thương bố mẹ, nó lao vào kiếm tiền thêm. Có lần theo chân nhà voi đi buôn gỗ lậu, nó bị bác bảo vệ hà mã đuổi đánh chí chết. Thế là nó lại sang nhờ vả nhà ngựa để đi kéo xe du lịch. Vài lần đã kiếm được tiền đô-la hẳn hoi, nhưng rồi khách chê là nó chạy chậm hơn ngựa nên bê con đành quay trở về ruộng kéo cày cùng bố. Lúc bấy giờ, gia đình nhà trâu bên cạnh nhờ bán đất giải tỏa nên thừa tiền, thuê lại nhà bò về kéo cày thay mình. Cuộc sống tạm đủ một thời gian.

Gà con cũng làm thêm. Đầu tiên nó đi mót thóc cùng mẹ, sau nhờ cái giọng trời phú, nó đi hát ở quán bar kiếm tiền về đỡ tiền học của mình và tiền ăn gia đình. Tại những chốn ăn chơi ấy, nó nhận thấy bọn nhà công chỉ cần xòe đuôi ra vài cái đã có một đống tiền. Chẳng cần bằng cấp gì nhiều mà vẫn có thể sống dư giả. Nó ước gì mình có bộ lông trắng muốt như chị thiên nga, cứ múa may quay cuồng vài điệu là được thiên hạ ném tiền lên sân khấu ầm ầm. Nếu lông trắng và chân dài như thế, thậm chí nó còn có thể đi đóng phim hay làm người mẫu cũng tốt chán. Thế nhưng ở đời, gà là gà và thiên nga là thiên nga. Không thể có chuyện lộn xộn.

Đùng một cái, thày giáo cú bị cắt mất lưỡi còn giáo sư tắc kè thì bị đem ngâm rượu. Người ta tức tốc điều phó giáo sư vịt trờitiến sỹ ếch về để lo việc học hành cho đám học sinh...

Lẽ tất nhiên, nhờ có những ý tưởng tân tiến mang về từ trời tây, phó giáo sư vịt trời lại thay đổi một lần nữa những gì các bậc tiền nhiệm đã thay đổi. Ông này bảo rằng phải bay đi đó đi đây mới thấy rằng học sinh chúng ta quá dốt. Năm nào ông này cũng bay tránh rét một lần mà. Thêm vào đó, học giả ếch suốt ngày oang oang về những thứ triết lý văn hóa mới mẻ khiến mọi người lại thấp thỏm nửa mừng nửa lo. Thế là, một số các nhà nghiên cứu quốc tế như gấu bắc cực, chim cánh cụt, kăng-gu-ru được mời đến để đưa ra các giải pháp kiến thức vĩ đại. Thậm chí cả cá mập và cá voi cũng được mời lên bờ góp ý kiến.

Cái gì cũng có giá của nó. Nếu muốn thay đổi và phát triển đi lên thì lại cần tiền. Nếu các vị phụ huynh muốn con cái mình thông minh và văn minh hơn thì họ phải đóng thêm cơ sở vật chất. Cụ thể bằng việc tăng tiền học. Đang từ những đứa trẻ con được đi học miễn phí, nhoáng nhoàng một cái tự nhiên thành ra một thứ khác hẳn. Hổ báo thì vô tư vì chúng đã sẵn thế mạnh nanh vuốt, kiếm đâu chẳng được cả đống tiền. Cái vòi nhà voi cứ dài lê lết, quệt cả xuống đất. Tê giác thì lại lăm le mài sừng đòi đâm cho kẻ-nào-dám-đòi-thêm-tiền một phát. Đám trẻ con nhà thú với chim nói chung cũng không lo sợ gì nhiều lắm vì bố mẹ chúng đã lo nhiều quen rồi. Chỉ khổ hai nhà nghèo là bò và gà mà thôi.

Nhà bò hết chịu nổi, cứ lồng lộn hết cả lên. Lao đầu vào tường liên tiếp. Xong lại còn sùi bọt mép ra mới ghê gớm chứ. Còn nhà gà thì suốt ngày rầu rĩ, ủ rũ. Bắt đầu từ đó, xuất hiện bệnh bò điên và cúm gà như là một tất yếu của cải cách giáo dục. Hai nhà này muốn chữa bệnh nhưng lại không biết lo đâu ra tiền. Bê con và gà con tuy được quy định là được chữa bệnh miễn phí nhưng vì toàn bị lên cơn vào chiều thứ bảy và ngày chủ nhật nên đành nằm chờ chết. Cũng may, nhờ nhắm mắt bán sạch sành sanh cả nhà cửa ruộng vườn nên họ cũng tai qua nạn khỏi. Chúng phải bỏ học ở nhà. Hiềm một nỗi, bê con thành ra bị ngắn lưỡi, suốt ngày kêu ò ò, mắt lờ đờ như ngớ ngẩn. Gà con thì bị cuồng chữ, suốt ngày lấy chân vạch vạch xuống đất để viết hàng chục kiểu chữ khác nhau. Cả hai nhà suốt ngày đi lang thang làm thuê và bị mang tiếng là “ngu như bò”, “chữ xấu như gà bới”.


13.3.07

Ma túy khủng khiếp




Lần này không phải ở Thái Lan. Ảnh hình như của Narcopiter, không biết là ai luôn.











8.3.07

Blog cho vợ




Tìm mãi mới thấy cái ảnh vẽ chân dung vợ trong mơ. Mùng 8 tháng 3 muốn năm! Sao lại có cái ngày hoa đắt đến thế chứ!!! Cũng may vợ mình không hề thích hoa [ít ra là nói thế]. Để tiền đi nhậu sướng hơn.


7.3.07

Ơi Sapa mù sương! He he!




Tình hình là thế này,

Theo tử vi thì tớ phải lấy 2 vợ [là ít nhất], tệ thế đấy! Đào hoa ở cung Phu Thê mà.
Thế nên bọn tớ quyết định cưới nhau thêm lần nữa để "hóa giải".

Và đây là những bức ảnh chụp tại Sapa bằng điện thoại di động Sony Erisson của em Quân trống cho mượn. Sapa đẹp thật. Mù mịt sương vẫn thấy đẹp.











Thú thực là có chỉnh sửa tí ti bằng Photoshop cho đảm bảo chất lượng đẹp như cảnh và người thật bên ngoài!

Tiếp theo sau đây sẽ là những entriesss cực kỳ khủng luôn [khoảng 14GB ảnh do hai nhiếp ảnh gia - một đại diện cho miền Nam, một đại diện cho miền Bắc - chụp bằng 03 cái máy ảnh to đùng]. Nhưng mà chưa post ngay được, phải từ từ đợi các nhiếp ảnh gia đi chu du thiên hạ về đã.

Cheers!
P/S: À mà đừng quên ủng hộ www.cocktail.com.vn nhé. Dạo này ít người vào hơn trước rồi. Chắc là các anh chị em bạn bè bận quá.