Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

4.4.07

Nhớ ông ngoại




Hôm nay là ngày giỗ ông ngoại.
"Mười bảy tháng hai dư..." - thơ Viếng Anh của ông trẻ

Nhà ở phố Hàng Da, đúng số 11 trước vốn là nhà của nhà văn Vũ Bằng giờ thành shop thời trang. Đối diện có cái quán cơm bình dân kiêm bán nước sôi của mậu dịch. Cứ hôm nào muộn cơm trưa ông lại dẫn sang cho ăn kịp đi học. Cả phố, kể cả những người từng vào tù ra tội đều gọi ông bằng bố. Vì trong khi nhiều người khinh họ, ông lại bảo họ là người nhỡ bước sa chân.

Còn nhớ ai cứ huýt sáo là ông mắng. Mình phải tập huýt sáo lúc không có ông. Nhưng ngày còn sống ông chiều mình, còn cho tiền đi học đàn thầy Hải Thoại mặc dù ông bảo ghét nhạc. Vài tháng sau ông mất, mình cũng nghỉ học đàn luôn.

Thỉnh thoảng ông lại chạy Cá Xám ra Tràng Tiền hay Bốn Mùa mua kem, nhét vào cái túi cao su đen đằng sau xe mang về cho cả nhà. Các cháu đến giờ về đứa nào cũng đứng khoanh tay chào ông rõ to dù ông đang bận bán hàng hay đánh tổ tôm. Ngày nào ông cũng cho tiền quà sáng hôm sau. Mình sướng nhất, các em mình thiệt hơn vì sinh sau.



Trước ngày ông mất con mèo tam thể biến đi đâu, đồng hồ treo tường cũng đứng im vì không ai còn kịp nhớ lên dây... Đưa ông về quê xong có con bướm đen to lắm cứ bay vào đậu trên lưới mắt cáo ở cửa hàng. Mẹ lại phải vào thắp hương khấn ông yên lòng. Ngần ấy năm gà trống nuôi con thời bom đạn đã đủ vất vả.

Cậu Đông ở Bun về muộn, hỏi mình "Cháu có muốn lớn thật nhanh không? Cậu chỉ muốn làm trẻ con mãi".

Cái đồng hồ Mi-đơ này ông đeo lúc sắp mất. Dì Đốc cầm về cất giữ cả chục năm. Năm ngoái mình đem sửa lại để đeo. Mỗi ngày lên dây cót một lần. Để tự nhắc mình những việc này việc nọ lúc bận rộn vô lối.

Cái đồng hồ này không phải là thứ đầu tiên và cũng chưa phải là thứ cuối cùng ông cho mình.