Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

18.2.08

Mỗi ngày ta cần một niềm vui (nho nhỏ)

Xưa nay bất kể cái dịch vụ nào gặp mình đều khổ còn hơn gặp sếp. Vốn bản tính và thói quen nghề cũ nên thích săm soi, đâm tự nhiên hôm nay định khen một cái dịch vụ mà thấy hơi gượng.

Số là hôm trước tự nhiên điện thoại di động của vợ (đang đứng tên mình) lăn đùng ra tò te tí. Cả vợ lẫn chồng đều đổ vạ tại cái máy (sorry người có lòng cho mượn mà vẫn mang tiếng oan ). Sau một hồi đánh vật tháo ra lắp vào, bằng vào kinh nghiệm 6 tháng làm cho tổng đại lý điện thoại Mobifone tại khu vực Hà Nội nên mình đưa ra chẩn đoán là hỏng sim. Vợ kêu trời. Chồng tất tả mang ra đại lý Mobifone ở Tăng Bạt Hổ. Câu chuyện bắt đầu.

Cô giao dịch viên nhìn xinh xinh, mắt đẹp gần giống mắt mẹ mình trong ảnh hồi trẻ. Mình cũng không để ý lắm, chỉ muốn nhanh nhanh xong việc. Lòng hơi hồi hộp vì vội đi không mang hợp đồng.

-Anh đọc số đi. (giọng nhẹ nhàng)
-090....(số sinh nhật vợ).
-Anh đứng tên thuê bao à? (hiếm có ai hỏi mình nhẹ nhàng đến thế, trừ vợ ở nhà)
-Ừ, anh là Lê Tiến Đạt. (quên không đọc nick yahoo)
-Anh có mang chứng minh thư không? (giời ạ, không lẽ trên đời lại có người dịu dàng với khách hàng đến thế cơ chứ.)
-Có em ạ. (mình đáp mà hơi run run, nhỡ mình quên ở chỗ nào rồi)
-Anh viết cho em mấy chữ. (mình đến ngất vì cái giọng nhẹ nhàng này mất)
...
...
...
-Anh ơi! (tay mình run đến độ không viết đúng được số CMTND nữa)
-Ừ? (mình bắt đầu lo lắng về cái cái chứng minh, có thể do lớp ép palstic của công an Hà Nội đã bị quăn mép)
-Có phải anh hát bài Đám Cưới Chuột không?
-Hi hi, anh đấy em ạ. (thở phào ra mạnh khủng khiếp, tưởng chừng có thể bay tung cái màn hình trước quầy)
-Em thích bài đấy. (may quá, tí có người tưởng bở )
-Cám ơn em. (Cám ơn các bạn ban nhạc Gạt Tàn Đầy, cám ơn bố mẹ đã cho con đi hát, cám ơn vợ đã không ngăn cản anh theo con đường nhạc nhẽo, cám ơn hội đồng nghệ thuật, cám ơn các bạn đã gửi tin nhắn bình chọn, cám ơn VTV3, cám ơn chị Diễm Quỳnh và anh Anh Tuấn...)

Chỉ sau có 3 giây, cô bạn đã chìa cái sim mới ra trước mặt mình. Thậm chí mình còn không nghe thấy tiếng bàn phím gõ nhập số vào nữa.

-Xong rồi anh ạ. Anh thử lại luôn đi.

Lúc này mình cũng định trình bày, đính chính rằng số này là của vợ anh, còn thực ra trong túi anh còn đến hai cái sim nữa của Viettel và Vina cơ. Số Viettel của anh là...

Nhưng rồi chợt nhớ ra là mình đã vợ. Mình cố giơ cái ngón đeo nhẫn cưới ra đằng trước lúc nhận sim từ tay cô ấy. Nhưng cô ấy hình như không để ý đến bàn tay búp măng của mình lắm. Có vẻ cái kính nhỏ, cái mũ bảo hiểm có ngôi sao vàng và chòm râu lơ phơ của mình thu hút hơn.

-Xong rồi em nhỉ? (giọng mình hình như không có gì luyến tiếc!)
-Vâng. (giọng cô ấy cũng thế!)
-Anh cám ơn em. (mình biết cái cửa ở đâu mà)

Ra đến xe, mở cốp, tự nhiên thấy có gì đó không ổn. Quay lại quầy. Cô ấy ngước nhìn mình. Mình hỏi run run...
-Em ơi có cần thanh toán tiền sim không nhỉ? (lương tâm của thằng chuyên bán sim điện thoại ngày xưa không cho phép mình bùng)
-À, dạ có ạ. Anh thanh toán bên thu ngân giúp em. (mắt cô ấy hướng sang quầy bên cạnh, tất nhiên không có vẻ gì là thất vọng cả, mình nghĩ thế)

Xong, hết 136.000. Không thèm lấy hóa đơn về. Bây giờ mới sợ nhỡ vợ hỏi hóa đơn đâu thì mình chả còn bằng chứng.

Ra về. Không quên cười chào (không giả lả nhá). Lại cũng không quên liếc biển tên cô ấy. Kiều Loan.

Thôi, bây giờ phải đi dọn nhà đón quý khách. Có khi từ nay vợ không cho đi đóng tiền điện thoại hàng tháng nữa ấy chứ.

Mỗi ngày ta cần một niềm vui nho nhỏ. Từ Tết đến giờ lu bu. Mấy ngày này đang xì trét, tự nhiên thấy cũng hơi vui vui một tí. Thế thôi. Không gì khác.