Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

30.3.08

Chuẩn bị cho Gala Bài Hát Việt 2008

Tranh thủ post vài cái ảnh chụp chiều nay để mọi người yên tâm là tớ vẫn khỏe.
He He.

IMG_6905
Sân khấu mới khác và đẹp hơn đang được triển khai.

IMG_6913
Hùng VTV3 và Long bass GTĐ

IMG_6932
Thanh Tâm - Hải Yến - Thềm Nhà Có Hoa

IMG_6918
Nhạc sỹ Dương Thụ

IMG_6966

Tối mọi người cổ vũ qua TV vậy nhá.
Cheers!

15.3.08

Ngẩn ngơ nghề chữa đồng hồ




Trước Tết, mang chiếc Mido của ông ngoại đi sửa thì mới nghe anh Hùng nói cụ Thư mất năm ngoái, lục tìm lại bài này để đăng lên đây. Như một lời viếng cụ.

*

* *
Hà Nội ngày xưa dễ tìm hàng sửa đồng hồ hơn bây giờ tìm hàng vàng. Mỗi cửa hàng không chỉ có một tủ, một thợ mà có khi có đến năm sáu người lúi húi làm cả ngày không hết việc. Thấm thoát đã mấy chục năm. Đi qua phố cũ, đường ray tàu điện bỏ lâu rồi và những cửa hàng chữa đồng hồ cũng chẳng thấy mấy. Phải để ý lắm may ra mới gặp một hai cái tủ kính quen thuộc, cũ kỹ nép vào một góc trong nhà để nhường mặt tiền kinh doanh thứ khác.

Chữ Tâm của các lão anh tài
“Ngày xưa sửa một chiếc đồng hồ có thể sống cả tuần. Bây giờ thì khác, chiếc nào sửa đắt người ta bỏ luôn,” ông Đào Văn Dư, người đã có 52 năm tuổi nghề và bảy bằng diplome của những hãng đồng hồ danh tiếng nhất Thụy Sỹ, ngậm ngùi. Bạn nghề, bạn tâm giao của ông Dư là ông Đặng Huy Thư, nguyên hiệu trưởng Trường Kỹ thuật Đồng hồ Hà Nội. Bố mẹ mất sớm, nhà nghèo, ông Thư học nghề chữa đồng hồ ở quê nhà Nam Định bằng cách “đi ở” cho người ta. Rồi ông bán nhà, bán đất lên Hà Nội học chữ và làm thuê cho cửa hàng chữa đồng hồ nổi tiếng Lê Ký phố Hàng Đào. Chữ ở trường và chữ ở đời không chỉ cho ông Thư một cái nghề mà cả tâm huyết muốn truyền nó cho thế hệ sau. Năm nay 71 tuổi, bị tai biến mạch máu khiến đi lại khó khăn, nhưng hàng ngày ông Thư vẫn ngồi dạy anh Đặng Mạnh Hùng, người con út quyết tâm theo nghề cha.

Dân gốc Khâm Thiên chẳng mấy ai không biết ông Khôi “đồng hồ.” Những năm 1950-1960, cả phố chỉ có mỗi ông làm nghề này và trung bình mỗi tháng ông sửa chừng 100 chiếc. Tính sơ sơ, hơn 3000 chiếc đồng hồ, cùng với chúng là những kỷ niệm không thể đong đếm, đã nhờ bàn tay tài khéo của ông mà sống lại. Thế nhưng đến giờ, dấu ấn của ông với nghề chỉ còn là chiếc đồng hồ cổ của Pháp vẫn lặng lẽ điểm thời gian trên bàn.

Năm 1971, bà Nguyễn Thị Thanh, khi ấy là một thiếu nữ 17 tuổi, được gọi đi làm ở một cửa hàng chữa đồng hồ. Và bà gắn với nghề đến tận bây giờ. Cái tâm của bà, chữ tín của bà cũng để hết ở đó. Bà kể: "Có một khách hàng cao tuổi bị bệnh tim thường xuyên mang đồng hồ tới nhờ tôi sửa. Bác ấy bảo nếu chiếc đồng hồ đó hỏng hóc thì thế nào cũng có chuyện. Cứ mỗi lần nhận nó tôi phải cố gắng sửa cho thật tốt, rồi thậm chí còn mang trả tận bệnh viện để bác ấy vui hơn."

Làm vui cho người, sửa đồng hồ không công cho các nhà sư nhưng bản thân bà Thanh lại không vui với nghề. "Ngày xưa làm không hết việc, còn bây giờ... Nhiều lúc cũng buồn lắm." Câu chuyện của bà Thanh cứ đứt nghẹn. Lúc nào bà cũng cảm thấy lo lắng, buồn nhưng chẳng bao giờ muốn bỏ nghề. Ngày càng hiếm những người có tâm, có tài như thế.

Nam Định, 2008

Sẽ không còn thợ sửa đồng hồ?
Trường Kỹ thuật Đồng hồ của ông Thư ngày nào giờ đã đổi tên thành Trường Đào tạo Đồng hồ-Điện tử-Tin học, 55 Hàng Bông. Mỗi năm trường vẫn nhận tiền tài trợ của một hãng đồng hồ lớn của Thụy Sỹ nhưng không còn lớp dạy sửa đồng hồ nào nữa. Chỉ còn những lớp tin học và đồ điện tử. Bà hiệu trưởng, vốn là học sinh khoá đầu tiên của trường (1975), mặc dù rất muốn mở lớp để truyền nghề nhưng cũng đành bó tay. "Bây giờ người ta muốn làm thầy hơn làm thợ," bà nói. Kể cũng buồn khi đơn xin học may ra được ba cái, mà giáo viên còn đến sáu, bảy người. Không có lớp, các thầy cô đành tự mở một cửa hàng sửa chữa và bán đồng hồ bên cạnh trường.

Cứ nhìn cái cảnh những quầy chữa đồng hồ đang ngày càng cố thu mình nhỏ lại, chẳng những không dám sánh với mấy ngăn bày đồng hồ mới sáng choang, mà còn phải nhường chỗ cho tranh ảnh hay đồ souvernir bán cho Tây, mới thấy thương cái nghề đã từng vinh danh cho biết bao người. Có vẻ như các cửa hàng chữa đồng hồ đang bị những phòng tranh cao cấp, shop thời trang đắt tiền, cà phê máy lạnh, nhà hàng sang trọng xô ra những góc xa hơn của Hà Nội. Chỗ của chúng bây giờ không phải là phố cổ, phố Tây mà là ngoại thành, những con đường vành đai bụi mù, những nẻo vắng nửa quê nửa phố.

Tôi ngẩn ngơ đi tìm những hình dáng những người thợ chữa đồng hồ cặm cụi với mớ đồ nghề bé li ti như đồ chơi. Tôi không gặp họ, nhưng lại gặp những người trẻ làm cho tôi tin rằng nghề này chưa chết. Theo anh Nguyễn Quý Ngọc, chuyên viên của công ty kinh doanh đồng hồ Hải Bảo, nếu có cái tâm thì nghề nào mà chẳng sống tốt? Anh cho biết nghề này vẫn cần người, ngay cả các công ty kinh doanh đồng hồ cũng đang cần thợ giỏi làm bảo hành và sửa chữa đấy thôi. Anh Hùng con ông Thư, cũng tin rằng nghề chữa đồng hồ không thể mất. Cái lý anh đưa ra là người Việt ta sống rất có tình, đồng hồ đeo tay cũng là một thứ lưu giữ kỷ niệm. “Sẽ không thiếu người muốn sửa đồng hồ, vậy nên những người thợ sửa đồng hồ sẽ vẫn còn.”

Trích chuyên đề Đồng hồ, tạp chí Sành Điệu

13.3.08

Bạc Xỉu posing clip

Bác Hải Thanh cúi xuống gầm bàn rình chụp, Bạc Xỉu Posing đủ các tư thế, cô Phương Mai phải co cả chân lên ghế, bố máy vô danh của cháu và phu nhân thì tíu tít loạn xị.








Thursday March 13, 2008 - 04:28pm (ICT)


9.3.08

Rượu viagra




Vì hạnh phúc gia đình và nhiều thứ hạnh phúc khác, con người đang đòi hỏi sự hy sinh của muôn loài.

Lướt qua danh sách các loại rượu cường dương bổ thận mới thấy sự thiếu công bằng của loài người trong việc cư xử với các loài động vật khác. Xin bắt đầu từ khỉ là loài có họ gần nhất với người. Người ta cắt phéng cả bộ của quý của “những người anh em” đem ngâm rượu. Con dê đực, đầu đàn thì càng tốt, cũng bị cắt bộ phận này. Ai bảo mang tiếng là dê? Hiền lành như hươu, nai cũng bị cắt, mặc kệ việc hàng năm chúng đã cúng tiến cho con người đôi nhung quý giá. Có kẻ còn đồn rằng hươu nuôi, tức là “một vợ một chồng” thì hiệu nghiệm hơn hươu rừng. Xin đừng vội tưởng đã hết. Con bò chăm chỉ giúp nông dân kéo cày cũng bị thiến. Những người nho nhã còn đặt tên cho vật hy sinh của bò là “ngẩu pín.” Con chó suốt đời lũn cũn bầu bạn với người, đến khi cần cũng bị “tùng xẻo” luôn chỗ đó. Khi mà những loài lớn như gấu, hay nhanh như thỏ, ngựa còn bị tóm và cắt thì nói gì đến lũ nhỏ bé yếu đuối kia.

Chẳng có bằng chứng nào khẳng định sẽ có một sự “chuyển đổi chất” từ “của quý” này sang “của quý” kia. Mặc kệ, không cần xem xét phải trái bởi với những kẻ đang “chết đuối” thì sự đồn thổi của dân gian đã là “cái cọc” cứu sinh rồi. Không chỉ ngâm rượu, người ta còn lôi ra xào xáo chế biến để rồi nhai rau ráu với niềm tin không lay chuyển rằng “trên bảo, dưới khắc phải nghe.” Cảm giác ghê ghê mỗi lần nhìn, chưa nói là phải uống, các bình rượu ngọc dương, lộc thận nhờ nhờ đó.

Tạm xong xuôi với “họ hàng” và “bạn bè”, đến lượt đám hai chân, có mỏ cũng bị cho vào bộ sưu tập. Dễ tóm nhất là con gà, ai bảo không biết bay? Tinh hoàn gà sẽ được xẻo, hoặc ngâm rượu, hoặc được nấu nướng và gọi bằng những cái tên kêu như "kê tử tiềm tỏa dương", "kê long mã đồng tử". Những con bay được cũng không thoát thân. Nhưng đám này may mắn hơn vì không bị “thiến”. Nhỏ bé là con chim sẻ, nhỉnh nhỉnh là con bồ câu đều được tiếng “tốt” cho nam giới. Rồi bạn “sâm cầm nhỏ” cũng hết “vỗ cánh mặt trời” để chui gọn cả con không cần vặt lông vào bình rượu. Nhìn con chim xơ xác cứng đơ trong bình thấy Hồ Tây hết cả lãng mạn.

Cũng nằm trong bình cạnh lũ thú và chim là giống bò sát. Rượu rắn thì quá là phổ biến, ai cũng biết rồi. Có lẽ vì không có chân nên chúng không kịp chạy. Hàng xóm của rắn là con lươn da trơn tuột cũng không kịp lẩn đi đâu… Có đủ cả bốn chân mà vẫn bị tóm là kỳ đà, tắc kè. Ba ba và rùa có chui vào trong mai cứng cũng không thoát. Nhẹ nhàng thì bị cắt tiết uống rượu. Vinh dự hơn thì sẽ được ngâm cả con vào bình để đám bợm nhậu trầm trồ, chỉ trỏ.

Cuộc thảm sát loài vật lan sang cả những lòai bé nhỏ, như con tằm chẳng hạn. Lụa tơ tằm mềm mại thế nào thì rượu tằm bùi bùi, ngậy ngậy dễ uống thế đấy… Đen đủi xấu xí như con bổ củi cũng là mốt ở nhiều nơi. Con này nghe tên đã thấy công hiệu rồi, chả cần nhìn nó búng đầu nhảy tanh tách. Khỏe thế thì làm gì mà chẳng bổ? Một nghìn đồng một con, người ta không ngại ngần bỏ ra mấy triệu bạc để được một bình rượu bổ củi đen thui... Trong đám côn trùng còn có ong. Bằng mọi giá, đám người liều mạng phải lấy bằng được cả tổ ong về ngâm rượu. Cả lũ ong chúa, ong thợ, ong con và ấu trùng ong đều bị dìm trong rượu. Cho dù có bản lĩnh và đoàn kết đến mấy đàn ong cũng hết đời để còn giúp các bà vỗ tay.

Hết trên cạn, trên không thì xuống nước. Cá trạch, cá trình, cá măng được chế biến làm món ăn thì không đáng kể. Ra biển có cá ngựa, cá rồng vốn nổi tiếng bấy lâu. Tươi cũng ngâm mà khô cũng ngâm. Đã vậy còn bày đặt ra là phải ngâm cả đôi mới bổ. Thực ra mấy ai phân biệt được con đực con cái. Có những vùng đất mà dân cư làm giàu nhờ những lời đồn đại về công hiệu của loài này loài nọ. Chẳng biết thực hư thế nào, thứ rượu tanh tanh ấy cũng giúp ối người sắm xe, xây nhà.

Có lần đi thuyền ở Cát Bà, tôi nghe anh chủ tàu kể rằng tôm sú mới là số một. Làm một đôi thật to ngâm rượu thì cứ gọi là răm rắp. Nghe dân chài nói thì không tin không được. Sau mới biết các thầy lang đặt tên tôm biển sống là sinh hải hà. Trong đông y đồn đại đây là một vị thuốc chữa bệnh yếu sinh lý rất công hiệu. Cá nhân tôi chưa thử nên không dám bàn nhiều. Chỉ nghe nói có vị thuốc làm từ tôm biển sống gọi là hải hà tán. Nghĩ đến cảnh hai con tôm giãy giụa trong bình rượu thì cũng chẳng bớt thê thảm là mấy so với đàn ong hay cái tay gấu.

Đem động vật các nơi cho “tập bơi” trong bình rượu rồi, con người cũng không bỏ qua các loài thực vật. Tuy có rất nhiều nhưng đáng nói nhất là dâm dương hoắc. Chính nhờ ăn cây này mà con dê đực mới “xung” đến vậy. Một mình dê đực có thể “phục vụ” cả đàn dê cái. Có thể nói dâm dương hoặc được rất nhiều người tín nhiệm. Trong các loại rượu thuốc ngâm động vật bổ dương đều thấy có thứ cây quý giá này và vài vị thuốc khác bổ trợ.

Tự biết sức mình không thể kể hết các loại rượu bổ sung sức mạnh đàn ông, đành để dân gian tự tìm hiểu tiếp. Tôi chỉ băn khoăn không hiểu nếu có một ngày các loài vật ngoi lên cai trị thế giới thì chúng sẽ làm gì trước tiên để trả thù loài người? Mới nghĩ đến thế thôi đã thấy lạnh cả sống lưng, và nhiều chỗ khác.

Lê Tiến Đạt - (bài đã đăng trên tạp chí Sành Điệu)

8.3.08

Mơ ước của phụ nữ




Ảnh trên đây là mơ ước của nhiều anh giai. Hưởng ứng tinh thần Lẩu Cưng của Nataminho, tặng thêm chị em vài cái ảnh cho cười hỉ hả vui cửa vui nhà vui cơ quan xí nghiệp trọn vẹn ngày hôm nay.
!!!

mùng 8 tháng ba ở Nga


dấu tích trên sao Hỏa


chiều hết mực


xem xong cái này thì phát rồ!

7.3.08

2.3.08

Một ngày chủ nhật, khà khà


Tít sà đến


lại quậy


tâm trạng phết


anh Hải Thanh


vợ chồng tớ


một fen hâm mộ, ke ke (mình gọi bằng chị)


ảnh ưng nhất trong ngày
"A picture of A picture of A picture of Some flowers"