Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

4.6.08

emo tí cho nó mốt

Ngẩng lên, cúi xuống, ngoảnh sang hai bên, thấy thời gian này nhiều người làm mình thất vọng quá.

Vốn đếch thích thói u u buồn buồn, trầm ngâm giả tạo, lại càng nẫu ruột với những thói nhí nhảnh vô tư không đúng lúc, đúng tuổi, đúng ví tiền... nhưng thực sự chả còn muốn cười cợt giả lả vô ích với nhiều cái tai nữa. Không lẽ sống cứ phải ve vuốt những người chả quan tâm dog gì đến những người xung quanh đang ở cái hoàn cảnh khốn nào?

Nhưng chẳng lẽ lại đang-tự-nhiên tỏ ra thô lỗ với những người vô tâm vốn dĩ tâm niệm "không biết chẳng có tội đếch gì"?

Ngẫm cái câu cái ông buôn vua Phạm Lãi ngày xưa phán vua cổ dài thì khổ cùng nhau được nhưng chẳng sướng cùng nhau, giờ mới thấm nhiều lẽ.

Bao nhiêu năm tưởng đã bình tâm với mấy chữ "thà để người phụ mình còn hơn phụ người" của Lưu Bị. Chẳng dè có lúc này bỗng nhiên muốn làm anh Tào Tháo. Nhân tình thế thái lắm nỗi khó lường. Bố sư khỉ.

Điên thế. Đã định im lặng nhưng vẫn phải nói, phải viết.
Đúng kiểu thổ lộ lãng đãng cốt để người khác đọc chả hiểu gì.
Không thèm học đòi làm thánh nhân. Nhưng mà vẫn ức.

Thèm mắng mỏ những người vô trách nhiệm cho hả cơn điên.
Xin lỗi làm bận lòng bà con.