Thế giới xa xỉ

My band

Gạt Tàn Đầy on Facebook

27.11.09

Cầu giời phù hộ cho Facebook. Chính thức không vào được dù đã thử đủ cách. Đang phải post từ Ping.fm. Không hiểu có đến được hay không. Buồn.

24.6.09

Gặp tác giả Rock Hà Nội & Rumba Cửu Long

Rock Hà Nội & Rumba Cửu Long

Kính gửi anh chị em bạn bè,

Từ đầu tháng 6, anh Jason Gibbs, tác giả cuốn Rock Hà Nội & Rumba Cửu LongCâu chuyện Âm nhạc Việt Nam đã có mặt tại Hà Nội và sau đó là Hải Phòng, TP HCM để tiếp tục bổ sung các nguồn tư liệu cho các bài viết trong tương lai. Nhìn cảnh anh giai lang thang khắp nơi để tìm gặp những nhân vật mà ngay cả mình cũng không hề biết tên, thực lấy làm cảm phục.

3 giờ chiều mai, thứ năm, 25/6/09 mời mọi người đến viện Goethe, 56-58 Nguyễn Thái Học để gặp anh giai này. Anh ý lặn lội từ Mỹ sang đây để tiếp tục nghiên cứu về âm nhạc nước ta. Đây cũng là dịp để anh chị em trao đổi những ý kiến của mình với chính tác giả cuốn sách, để hiểu về nó và những cố gắng của một người bạn hơn. Cá nhân tôi/em/anh/cháu/tớ cũng có mặt với tư cách một bạn đọc, cùng với một người quan trọng hơn là bạn Trương Quý, dịch giả của cuốn sách.

Thông tin xin thêm xem tại đây./hoặc bên dưới.

Cheers cả nhà.

—————————————————————

JASON GIBBS VÀ CÂU CHUYỆN ÂM NHẠC VIỆT NAM
Gặp gỡ tác giả Rock Hà Nội và Rumba Cửu Long
(Nhà xuất bản Tri thức, 2008)

Cuốn sách của Jason Gibbs, như tiêu đề phụ của nó – “Câu chuyện âm nhạc Việt Nam” – là một tự sự (narrative) về lịch sử, văn hoá Việt Nam mà tác giả đã lựa chọn một góc nhìn lâu nay ít được chú ý – âm nhạc – để quan sát. Không bám vào những biến cố, những sự kiện lớn trong suốt thời kỳ hiện đại, nhưng chính từ góc nhìn hẹp này, Jason Gibbs đã khám phá ra những yếu tố bền vững sau nhiều thăng trầm, những tiếp nối ngầm ẩn dưới bề mặt gián đoạn của văn hoá Việt Nam được phản ánh qua đời sống của những ca khúc, những thể loại nhạc, những gương mặt nhạc sĩ.
Cuốn sách không chỉ thể hiện lòng say mê, sự am hiểu của một nhà nghiên cứu nước ngoài về văn hoá, ngôn ngữ và âm nhạc Việt Nam mà còn cho thấy sự lao động công phu, tỉ mỉ để tiếp cận đối tượng của tác giả thể hiện ở nỗ lực sưu tầm, phục dựng một khối lượng tư liệu phong phú cũng như ý thức khắc phục định kiến khi mô tả, tái hiện những hiện tượng âm nhạc trong lịch sử. Chính điều này là một yếu tố quan trọng tạo nên tính thuyết phục của những câu chuyện âm nhạc mà tác giả kể. Cuốn sách cũng có thể xem như một tài liệu tham khảo trong lĩnh vực nghiên cứu văn hoá đại chúng (popular culture) – một lĩnh vực nghiên cứu có ý nghĩa rất lớn trong việc khám phá trạng thái tâm lý, nhận thức của xã hội nhưng cho đến nay, vẫn chưa được quan tâm nhiều ở Việt Nam.
Nhân dịp Jason Gibbs trở lại Hà Nội, Nhà xuất bản Tri thức tổ chức buổi nói chuyện xung quanh nội dung cuốn sách và công việc nghiên cứu âm nhạc Việt Nam của một nhà nghiên cứu Mỹ, mối quan tâm của anh đối với âm nhạc Việt Nam. Những câu chuyện âm nhạc sẽ được tái hiện qua lời kể của Jason Gibbs cùng các khách mời như dịch giả Nguyễn Trương Quý, rocker Lê Tiến Đạt… trong một không gian đầy hình ảnh và âm thanh.

Đây là dịp để những người quan tâm tới âm nhạc Việt Nam, quan tâm tới văn hoá Việt Nam và công tác nghiên cứu văn hoá, sinh viên, giới truyền thông và công chúng nói chung… có thể hiểu hơn về góc nhìn của một nhà nghiên cứu bên ngoài Việt Nam.

Buổi toạ đàm được tổ chức tại Viện Goethe Hà Nội, 56-58 Nguyễn Thái Học, Hà Nội, hồi 15h – 17h, thứ Năm ngày 25 tháng 6 năm 2009.

Xin trân trọng cảm ơn Viện Goethe Hà Nội đã hỗ trợ chúng tôi tổ chức chương trình này!
————–

Về các diễn giả:

Jason Michael Gibbs sinh năm 1960, là nhà soạn nhạc, nghệ sĩ trình tấu kèn basson, tiến sĩ khoa Lý thuyết âm nhạc và sáng tác của Đại học Pittsburgh, hiện làm công tác thư viện ở Thư viện Công cộng San Francisco, California, Hoa Kỳ, chuyên về âm nhạc. Ông từng xuất bản những bài nghiên cứu về nhạc Việt trong các tạp chí Văn hoá Nghệ thuật, Xưa và Nay, Vietnam Cultural Window, Văn, Asian Music, Experimental Musical Instruments và Journal of Vietnamese Studies. Ông cũng soạn bài về Việt Nam và người Việt hải ngoại cho quyển bách khoa Encyclopedia of Popular Musics of the World (Continuum, 2005).

Nguyễn Trương Quý sinh năm 1977, biên tập viên Nhà xuất bản Trẻ, biên tập, viết văn, viết báo tại Hà Nội. Anh là tác giả của Tự nhiên như người Hà Nội (NXB Trẻ, 2004), Ăn phở rất khó thấy ngon (NXB Trẻ, 2008).

Lê Tiến Đạt… (phần này nhạy cảm! ;)

——-
Chi tiết sự kiện, xin vui lòng liên hệ:
Nhà xuất bản Tri thức – Địa chỉ: 53 Nguyễn Du, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội
Điện thoại: 04 3944 7280 – Fax: 04 3945 4660 – Di động: 0912732974 (Ms. Loan) – 0902160108 (Ms. Thanh)
Email: nxbtrithuc@gmail.com, lienhe@nxbtrithuc.com.vn – Website: www.nxbtrithuc.com.vn

2.6.09

Văn với chả hóa, nghệ với chả thuật!

Nhiều người sẽ khóc khi nghe bài này, trong đấy có nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện. Tên clip là "Người Yêu Nhé", nhưng sau khi nghe Dương Quốc Hưng trình bày, tớ thề là nó không thể là bài hát do nhạc sỹ NNT sáng tác.





Lần này thì không thể Cheers được. Thối không ngửi nổi.









Thursday May 8, 2008 - 07:40pm (ICT)



16.4.09

last shit

Ngày 20/11/2008, báo Thanh Niên đưa tin ông tổng GĐ của Yahoo Việt Nam cho biết sẽ đóng cửa dịch vụ blog 360 vào tháng 4/2009. Không tin xem tại đây.

Sau đó khoảng 1 tháng, đồng loạt các báo đưa tin rằng đó chỉ là một tin đồn. Không tin xem tại đây.

Đến gần đây, các bảo lại bảo tin chính thức là sẽ đóng cửa. Không tin xem tại đây.

Xin lỗi các vị chứ cho dù chúng tôi có rỗi hơi thất nghiệp cũng không thể nào ngửi nổi mấy cái trò nhập nhằng trắng đen này. Người dùng, cho dù là miễn phí cũng không thể nào không bịt mũi trước mấy cái trò lởm hơn trẻ con này.

Cái gì các vị mang đến, chúng tôi xin cảm ơn. Nhưng như thế không có nghĩa là các vị có thể có hai cái lưỡi được. Tôi khẳng định uy tín của Yahoo không bằng một thằng trẻ con nữa. Hóa ra những gì các vị nói ra đều chỉ là mùng 1/4.

Vậy nên, vì không có thời gian để chờ xem Yahoo có thêm các thông báo mới [thơm hoặc thối], tôi xin chuyển các bài viết đi sang wordpress và facebook. Cũng chả biết lúc nào cái Yahoo plus hay ho của các vị sẽ lại ị ra thêm vài bãi thông tin, tin đồn nữa. Hơn nữa nó cũng chẳng thể chuyển được comment và tag. Kệ các vị. Các vị đi mà ngửi.

Tôi chuyển blog về tiendatle.wordpress.com và chơi thêm bên facebook. Anh chị nào rỗi rãi thì ghé chơi. Còn chỗ này tôi sẽ dành chỉ để chửi bậy thôi.

Công cụ chuyển entry, comment, tag thì xem thêm ở vietajax.net/360exp.

Cheers cả nhà.

20.3.09

4 năm!

IMG_3465
ảnh em Trà họa sỹ chụp cho hôm vừa rồi

Ôi chao ôi là thời giai trẻ xuân sắc của tôi. Nó cứ vùn vụt lao đi. Mới ngày nào mình còn bao nhiêu em mê mẩn. Đùng đoàng một cái đi lấy vợ thế là bao nhiêu hy vọng của các em tan tành cả. Cả mình cũng tan tành cả... Quên, mình không làm sao hết. [trống trận]

Chuyện tập võ dạo này mình cũng chểnh mảng quá. Cách đây 4 năm làm gì có chuyện vừa dắt được 2 cái xe máy đã thở hồng hộc như bây giờ đâu cơ chứ. Nói chuyện sức khỏe lại nhớ là lâu lắm rồi không chạy tập thể dục lúc 5 giờ sáng nữa. Hôm đi ra bãi sông xem anh em Ngũ Lộ Quyền tập luyện, mình đã hấp háy. Nhưng rồi thấy các anh em ngã rầm rập ra đất mà vẫn tươi cười, mình đành ngậm ngùi. [tom tom]

Ngay như chuyện uống rượu thôi. Trước mình ngày 3 trận, bạn bè say líu lưỡi mình vẫn vô tư. Đêm nào cũng ngồi trên Chic cafe làm gần chai Jim Beam mới chịu về đầu Cửa Nam nhậu tiếp. Thế mà giờ mỗi tối được vợ cấp quota cho có 1/4 chai mà mãi không hết, trừ hôm nào có bạn hiền. [bài When The Saint Go Marching In, hát luôn, không dạo nhạc]

Người mình giờ cũng chả thanh mảnh đẹp đẽ gọn ghẽ kiểu Ý nữa. Bụng nó phề phệ ra rồi. Lần đầu tiên cân nặng vượt ngưỡng 60kg. Thế này thì lại phải may thêm mấy cái quần dài diện thôi. Còn cái mặt nó cũng phì phị ra rồi. Tìm đâu ra vẻ phong trần quần bò rách áo phông đi xe cuốc ngày xưa nữa. [nhạc vào đoạn này, đàn nhị độc tấu]

Bắt đầu lẩm cẩm, chuyện gẩy đàn giờ cũng chẳng màng. Nghe nhạc thấy cái nào nằng nặng là chóng mặt. Dạo này ân cần với các anh Bob Dylan với lại Tom Waits. Cái gì chứ kim loại nặng chắc để dành cho mấy bạn khỏe thần kinh. Hôm trước đi đám cưới anh Việt Dũng mà mình còn hơi hoa mắt với ánh đèn ở Matador. Bị bắt lên hát thì chắp tay vái xin kiếu. Sáng sáng mình nghe bà hàng xóm dỗ trẻ con buổi sáng mình còn chả ngủ được. [xin anh Trí Minh đoạn loạn và Điệp hôm trước]

Máy ảnh để mốc thếch ra. Nghe chuyện ông em tặc đi chụp gái trẻ gái xinh mà mặt mình cứ buồn thiu. Lại còn giễu nó tội trong giờ làm việc lại đi chỉnh ảnh cho gơn nữa. Mình chả thông cảm với tình yêu gì cả. Minh không làm thơ được nữa rồi. Nói chuyện này lại nhớ mình vẫn thua anh Chép ở đoạn làm thơ tặng vợ. Tuổi này mà không làm thơ thì chắc phải đợi về hưu mới làm được mất. Hu hu. Kém cỏi quá.

Có mỗi tiền là càng gày càng nhiều thôi. Nhiều quá thể. À thì bởi! [câu này của em Hoàng] Làm như trâu mà chả chịu ăn tiêu gì thì chán ốm. Thú vui của mình giờ đạm bạc: rượu ta hoặc ngô Bắc Hà, cá hồi hun khói, cá anchovy (cả HN có mỗi 2 hàng có, đắt gấp đôi cá hồi), thịt bò Úc, tôm to ăn sống, hàu sống... Thế nên tiền của gia đình cho hồi trẻ tiêu mãi không hết, giờ lại thêm cả đống tiền nữa. Nhà đầy mùi ẩm ẩm của giấy tiền. Chán quá thể. [Hùng 6776 cho tớ nửa tiếng cái ừ dế mèn đến máy bay của bạn vào chỗ này. Nếu có thể cho thêm tiếng bom nổ]

Đúng kỷ niệm ngày cưới mà đi kêu già kêu khổ thế này thì cũng không hay lắm. Thôi thì các em trẻ tuổi [đừng] coi đây là lời cảnh bảo của anh về chuyện lấy vợ nhé. Anh không hề nói gì. 2 chuyện không liên quan đến nhau. Cứ lấy đi khắc biết và chiêm nghiệm. He he.

19.3.09

Liên hoan âm nhạc điện tử Hà Nội 2009



Liên hoan âm nhạc điện tử Hà Nội năm 2009 có chủ đề "Nhạc xanh" sẽ diễn ra từ 28-29/3 tại Trung tâm Triển lãm văn hóa nghệ thuật Việt Nam có sự tham gia của các nghệ sỹ, nhóm nghệ sỹ đến từ 11 quốc gia và vùng lãnh thổ trong đó có Việt Nam.


Các nghệ sỹ Việt Nam tham gia biểu biễn gồm có các nhạc sỹ: Quốc Trung, Hồ Hoài Anh, Vũ Nhật Tân, Trí Minh; các ca sĩ: Thanh Lam, Tùng Dương và em bé khuyết tật Nguyễn Thị Lan.

Chương trình năm nay tập trung vào các nội dung tìm hiểu, giao lưu văn hóa, truyền tải thông điệp về môi trường, trao đổi và trình diễn âm nhạc điện từ.

Liên hoan âm nhạc điện tử Hà Nội năm 2009 hướng tới thông điệp bảo vệ môi trường nên có chủ đề "Nhạc xanh". Vào đêm biểu diễn đầu tiên 28/3, hưởng ứng chương trình "Giờ trái đất" trên toàn cầu, các nghệ sỹ sẽ hưởng ứng bằng cách tắt toàn bộ hệ thống âm thanh, ánh sáng sân khấu trong vòng 1 phút.

Liên hoan âm nhạc điện tử Hà Nội 2009 do Đại sứ quán một số quốc gia tại Hà Nội, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam phối hợp tổ chức với mong muốn kiến tạo một môi trường sáng tạo, biểu diễn, phát triển cho các nghệ sỹ Việt Nam, giao lưu với bạn bè quốc tế./.

Vé có thể lấy tại
Viện Gớt 56 - 58 Nguyễn Thái Học Hà Nội
British Council 20 Thụy Khuê Hà Nội.

Nguồn: vietnamplus.vn

16.3.09

11.3.09

Bộ nghiên cứu chính xác quá

Dân Trí đưa tin:

Theo báo cáo của Bộ LĐTB&XH, hoạt động mại dâm vẫn diễn biến phức tạp trên toàn quốc. Hiện số đối tượng hành nghề bán dâm trên cả nước là 30.904, tập chung đông ở gần 200 tụ điểm mại dâm hoạt động phức tạp tập trung ở các tỉnh, thành lớn như: Hà Nội (18 tụ điểm), TPHCM (21 tụ điểm), Khánh Hoà, Bình Thuận, Hải Phòng, Quảng Ninh…

...Theo khảo sát từ cục Phòng chống tệ nạn (Bộ LĐTB&XH), đặc điểm mới của đối tượng bán dâm là ngày càng trẻ hoá (dưới 18 tuổi chiếm 15,3%, từ 18 - 25 tuổi chiếm 42%, từ 25 - 35 tuổi chiếm 35%). Trong đó, tỷ lệ đối tượng bán dâm xuất thân từ nông thôn có hoàn cảnh kinh tế khó khăn chiếm 60% - 70%.

Lâm tặc (đại diện khối công chức) cho anh hỏi cái số lẻ ấy nó từ đâu ra thế?
mie, nhỡ thế đêm nay có em nào chết hay đổi nghề thì số nó còn đúng không? Khảo sát mà chính xác thế này chắc làm số người thất nghiệp năm nay chuẩn lắm đấy.

phặc.

4.3.09

Báo Lói Ngọng

http://img2.pict.com/2f/7d/78/1cfbdfa5d3cd976cfbd429bb69/nUM6Q/image001.jpg

http://img2.pict.com/34/ef/e2/ea1b55c445954c9aa958dbe6cf/dwKaA/image002.jpg

Nhận đc cái mail này của vợ mà phát rồ cả người.
Sẽ viết về cái bức xúc trên blast. Trong lúc chờ đợi, rất mong các anh các chị tẩy chay cái hàng áo cưới đối diện Parkson trên đường Thái Hà.

27.2.09

Phở - Very vietnamese

Phở - Hosted by Lê Nguyễn
presents "Very Vietnamese" series on DCTV, Washington DC, USA - 2008

23.1.09

Dùi cui & Cây bút lông - Cảnh sát & Văn hóa ứng xử

Từ blog Mai ky:

Ngày 25 tết Kỷ Sửu, Lần đầu tiên UBND Hà nội đứng ra tổ chức” Phố Ông Đồ”, nơi vỉa hè Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nhưng nhiều cụ đồ có hàng chục năm ngồi viết thư pháp trên con phố này, như nhà Thư pháp – Tiến sỹ Cung Khắc Lược, nhà thư pháp trẻ Trịnh Tuấn…, đã tỏ thái độ phản đối BTC, bằng cách không chấp nhận vào ngồi trong "lều bạt” mà tự trải chiếu ngồi vỉa hè, như đúng câu vè “Ông đồ vỉa hè, cụ nghè ngồi xổm”.



Tiến sĩ Cung Khắc Lược, được nhiều người coi là một trong “tứ trụ Thư pháp Việt Nam” (cùng các bậc lão thành về thư pháp: Lê Xuân Hoà, Nguyễn Văn Bách, Lại Cao Nguyện) đang viết chữ tặng miễn phí cho những ai yêu thích nghệ thuật thư pháp.



..và ngay sau đó, cũng chính ông cũng phải van lạy lực lượng công quyền, khi họ thẳng tay giật tung những bức thư pháp mà ông đã mất nhiều công sức thể hiện.



Trung tá Lê Quý Luận, đội trưởng đội trật tự Công an Phường Quốc Tử Giám - Quận Ba Đình đang “chỉ đạo các lực lực lượng chức năng” xử lý theo nghị định 227 về lấn chiếm lòng lề đường của UBND TP Hà Nội...





Chẳng cần những lời nhẹ nhàng, giải thích thấu tình đạt lý, ngay sau đó... những hình ảnh... giật - giằng - vò, ném... thực sự là không đẹp mặt và vô văn hóa, thách thức công luận của lực lượng công quyền đã diễn ra ngay tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám, nơi thờ Khổng Tử, Chu Văn An, những bậc hiền hiền triết luôn dạy chúng ta… Làm Người cũng cần phải học.



Như cảm thấy chưa đủ mạnh tay, Trung tá Lê Quý Luận, đội trưởng đội trật tự Công an Phường Quốc tử Giám, đã gọi điện xin chi viện của lực lượng phản ứng nhanh 113 công an Q. Ba Đình xuống ”giải quyết”







Chứng kiến những hành động không đẹp mắt này, Người dân cảm thấy phẫn nộ và bức xúc với cách mà lực lượng cảnh sát và lực lượng dân phòng đang hành xử.

“Việc các cụ đồ viết câu đối trong mấy ngày tết, là tái hiện một nét văn hóa của của nguời Hà Nội xưa, sao lại xua đuổi và gọi họ là buôn bán chữ, kinh doanh trái phép được” – “Những người mặc sắc phục cảnh sát đó, đã mất niềm tin với người dân chúng tôi, sự việc vừa diễn ra thật sự làm chúng tôi đau xót”, ông Văn Quý cán bộ Bộ Kế hoạch đầu tư, bức xúc nói.





.. nhà Thư Pháp như Tiến sỹ Cung Khắc Lược, Trịnh Tuấn... tỏ rõ sự thất vọng và chán nản, khi nhìn những bức Thư Pháp, những chữ Tâm, chữ Nhẫn, chữ Đức, chữ Tài, và những lời dăn dạy của các bậc tiền nhân, bị lực lượng công quyền giật, ném lên xe không thương tiếc.

“Thật vớ vẩn, quá vớ vẩn, họ đã thiếu hiểu biết và vô văn hóa, họ có thể không cho chúng tôi ngồi đó, nhưng xin đừng đối xử với chúng tôi như những tên tội phạm”, nhà thư pháp Tiến sỹ Cung Khắc Lược nói.



Nhà thư pháp Trịnh Tuấn giãi bày, “Mỗi Tết tôi ra đây tìm niềm vui, muốn được góp phần làm hoằng dương lại nét văn hóa của một Thăng Long xưa, chưa thời nào thư pháp nào nuôi được người cả, nhất là với “văn hóa nghìn đô” bây giờ thì lại càng không”. Chính quyền đừng đối xử với chúng tôi thiếu công bằng và cứng nhắc như thế.



Chúng tôi không đi làm thuê, chúng tôi viết chữ không phải vì tiền, không thể chấp nhận cảnh một ông đồ ngồi viết và một cô tân thời đứng bên cạnh thu tiền. Đó không phải là truyền thống ngàn đời của Thăng Long xưa”, nhà Thư pháp Vũ Xuân Hợp gay gắt nói.



LB: Cảnh sát có chức năng bảo vệ dân và chấn áp tội phạm, tội phạm tày đinh đôi khi cũng cần tình người để thu phục nhân tâm. Huống chi những ông thày đồ, những người cả đời chỉ dùng cây bút để “viết lên trời xanh”, gìn giữ những tinh hóa văn hóa của cha ông để lại, gìn giữ những giá trị vô hình mà do sức ép của của thời buổi cơm áo gạo tiền, giờ đã mất dần. Họ là những ông đồ, họ có thể là những người “buôn bán chữ nho trái phép”(lời của lực lượng cảnh sát 113) vì kế sinh nhai, họ có thể vi phạm quy định này, nghị định kia, nhưng chắc chắn, họ không đáng bị đối xử, bị xua đuổi như những kẻ làm “bẩn phố phường” khác, họ cần sự trân trọng của người đời.

Đừng cào bằng giá trị, đừng mang quyền lực và tiền ra để đánh đổi văn hóa. Văn hóa... không thể dùng dui cui để trấn áp, như đã từng trấn áp với tội phạm.

Cho dù có giải thích, biện minh gì gì đi nữa, việc cơ quan công quyền, cụ thể là cách hành xử với người dân, với những ông đồ, với giá trị văn hóa của tiền nhân xưa…của công an, lực lượng dân phòng Phường Quốc Tử Giám, đáng bị lên án và kg thể chấp nhận được!

Từ blog anh Đông Ngàn:
Ông Lược là ai?

Người tóc dài râu bạc trong tấm ảnh chụp nhanh của blog Mai Kỳ tại Văn Miếu, khi ông chắp tay vái cảnh sát Lê Quý Luận hôm 20 tháng Giêng năm 2009 là tiến sĩ Cung Khắc Lược. Ông là Nhà nghiên cứu Hán Nôm, làm luận án Tiến sĩ về Nôm Tày từ những năm tám mươi thế kỉ trước. Gần như cả đời ông mê mẩn với Văn hóa dân gian. Hiện giờ ông giữ mục Tìm trong vốn cổ của tờ Nông thôn ngày nay, viết thường xuyên. Ông có rất nhiều tư liệu về phong tục tập quán trong đời sống người dân Việt. Được đọc ông người ta sáng tỏ ra nhiều điều về tâm linh văn hóa.

Tôi quen ông năm 1984, lúc ông bận bịu với luận án tiến sĩ. Ông xuống chơi với tôi tận Cầu Giấy và ngồi hằng giờ trò chuyện về thư pháp. Lúc ấy ông viết chưa hay lắm, nhưng sự mê đắm thì có thừa. Kiến văn về hán Nôm của ông làm cho người nghe phải nể vì và yêu mến vì lòng nhiệt thành.

Nếu tôi không nhớ nhầm, thì ông tuổi Đinh Sửu, sinh năm 1937. Năm nay vào tuổi 73.

Ông chỉ chú tâm nghiên cứu về văn hóa dân gian có một thú vui duy nhất là chơi thư pháp. Ông xa lánh chuyện chính trị. Ở đời thường, khi có ai bàn đến chuyên chính trị mà ngẫu nhiên có mặt cũng không bao giờ thấy ông góp chuyện. Ông thường bảo, nghiên cứu và đọc còn chưa đủ thì giờ, dính vào chuyện mình không hiểu biết ấy làm gì. Nhưng khi bàn về học thuật thì ông lại sôi nổi khác thường, dễ làm cho người khác mất điện.

Cách đây trên chục năm, trong một lần sinh hoạt chi hội Văn hóa dân gian ở Hà Nội, ông móc túi còn 300.000 đồng bèn tặng chi hội để thêm tiền chi phí sinh hoạt, mặc dầu tôi biết lúc ấy ông rất nghèo. Ông viết thư pháp, hễ ai có cho tiền giấy bút bao nhiêu ông đều nhận, ông bảo người ta có tâm đi xin chữ là quí rồi, mình có bán chữ đâu. Cái quý đối với ông là được tiếp giao với cộng đồng và được trao trao đổi học thuật.

Mấy năm nay ít gặp, nhưng tôi biết ông vẫn bận bịu công việc nghiên cứu như con kiến tha mồi. Hôm mới rồi gặp ông ở tòa soạn báo Nông thôn, thấy ông gầy đi, đi lại sẽ sàng và nói năng vẫn giữ vẻ dụt dè, khiêm cung.

Hôm nay thì quá ngỡ ngàng khi thấy ông già 73 tuổi bị xua đuổi trấn áp tại chiếu thư pháp trên vỉa hè văn Miếu mà thấy lòng quặn đau. Con người như ông, không hẳn hiền lành như thày Tôn Qủa gặp con kiến còn tránh đường nhưng ông là người hiền. Vậy mà phải thất thanh phản ứng khi chiếu viết thư pháp trải trên vỉa hè và bị vu là kinh doanh trái phép thì thật khủng khiếp.

Ông cỡ tuổi cha của cảnh sát Lê Qúy Luận, thể lực thì yếu ớt như rêu, có gì mà cảnh sát kia phải cầu đến cảnh sát 113 phản ứng nhanh kia chứ. Tại sao cảnh sát nhìn ai cũng ra tội phạm như vậy. Nếu cha cảnh sát Luận có tí chữ nho, ngày xuân hứng bút ra Văn Miếu mà bị xử như thế thì anh ta nghĩ sao. Chẳng nhẽ cứ làm cảnh sát là ở nhóm máu lạnh à?

23/1/2009

Lời bàn của cá nhân tôi:

Tôi biết chắc không phải "cứ làm cảnh sát là có nhóm máu lạnh". Nhưng hành xử thái quá như cách làm này thì xứng đáng bị gọi là làm mất danh dự của những người đồng nghiệp "máu ấm" khác.

21.1.09

Tết đang bị giết


ảnh và tin trên báo Tuổi Trẻ

Các ông đồ có cái lý của các ông đồ. Ban tổ chức Phố ông đồ có cái lý của họ. Và công an phường cũng có cái lý riêng [đúng luật và chỉ thị]. Nhưng thực sự thì Tết lại thêm một lần nữa bị giết. Cứ thử hít hà mà xem, chả có tí không khí nào gọi là mùi Tết nữa. Toàn khói xe buýt. Không chỉ Tết mà cả cái nét văn hóa văn minh đang chết ngạt. Khốn & Đau!

15.1.09

"Phản cảm"




Cách đây vài ngày, có đọc bài “Người của công chúng” và thái độ cần thiết đối với họ. Trước đó có một bài có vẻ nặng nề hơn là bài Sự kiện bầu chọn “giải ăn mặc phản cảm nhất” của Fadin... Tự thấy giật mình và có vài ý hay cần suy nghĩ. Mời các bạn vào đọc để có thêm một chiều thông tin về sự kiện rùm beng này.

Cá nhân tôi thấy mỗi người có một quan điểm về cái đẹp cho riêng mình. Giới hạn đâu là lố lăng, xấu xí nó phải do nhận thức mỗi người, không gian và thời điểm khác nhau. Thường người ta hay gọi những thứ gì đó là lố lăng, kệch cỡm, phản cảm khi nhận được sự đồng ý của nhiều người xung quanh mình rằng nó rất "khác". Chẳng hạn tôi thích mặc quần bò rách, quần túi hộp và đi giày không tất, gặp mấy bạn đi giày đen tất trắng có khi họ cũng hỉ mũi vào vỉa hè rồi bĩu môi. Trong khi tôi và những người bạn của mình thì lại thấy tất trắng giày đen rất là ngố. Đại khái là nên kiềm chế cái sự áp đặt ý kiến của mình bắt người khác phải theo.

Bản thân ý nghĩa giải thưởng này cũng không hẳn xấu. Như ý những người tổ chức thì nó nhằm mục đích làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng muốn ai đó nghe theo sự nhắc nhở của mình thì cũng cần một sự dè chừng và cẩn trọng nhất định, nhất là cách dùng câu chữ. Nghĩa là đừng làm đau nhau. Chữ nghĩa nó đâm còn đau hơn dao nhọn. Đi làm kiếm tiền căng thẳng nhiều là đủ rồi, đừng làm phức tạp thêm cuộc sống nữa.

Vậy thôi. Còn vài thông tin bên lề không chính thức thì không dám lạm bàn vì mình không được chứng kiến, chẳng có bằng chứng.


Xin trích một đoạn:

"Riêng có một việc đã nhiều năm làm không ít người bức xúc: Đó là mỗi lần lên máy bay của Vietnam Airlines là chúng tôi lại phải nhìn thấy hình cái Trống đồng Việt Nam – một vật thiêng của nguời Việt cổ đã được biểu trưng hoá cho hình tượng dân tộc Việt Nam, nhưng từ mười năm nay đã được nhà thiết kế Minh Hạnh “sáng kiến” biến thành những chiếc tạp dề to tướng khoác trên người của các chiêu đãi viên khi phục vụ ăn uống. Về mặt thiết kế, không những chiếc tạp dề của Minh Hạnh làm cho hình ảnh các nữ tiếp viên hàng không cùng chiếc áo dài trở thành lôi thôi lếch thếch về nhân trắc, làm cho hình ảnh Vietnam Airlines trở nên cổ lỗ lạc hậu, mà con tạo cảm giác khó chịu (phải chăng đây mới đáng gọi là phản cảm?) cho những ai quan tâm đến văn hoá dân tộc (có ảnh minh hoạ). Đã nhiều lần chúng tôi muốn truy cứu vì cớ gì Minh Hạnh “mạnh tay” làm vậy – nhưng rồi lại thôi vì cuộc đời này còn quá nhiều việc phải làm. Để tránh chướng mắt và để cho lòng tự tôn dân tộc không bị tổn thương, mỗi lần cần đi máy bay là tôi và một số bạn bè đều chọn bất kỳ hẵng máy bay nào, trừ Vietnam Airlines. Nhưng tôi không trách Minh Hạnh nhiều trong việc làm này, vì đó chỉ là câu chuyện quan niệm và trình độ. Đáng trách chính là Hãng Hàng không Quốc gia Việt Nam đã làm văn hoá một cách hời hợt và hình thức mà vô tình 10 năm qua đã liên tục phạm huý đến hình tượng thiêng liêng của cha ông, biểu trượng của dân tộc. Cố chấp đặt mình cao hơn mọi người và và hạn hẹp như vậy trong tư duy sáng tạo thì không đáng ngạc nhiên khi biết Fadin và Minh Hạnh dửng dưng áp đặt giải “phản cảm nhất” cho các nghệ sĩ - cho những người bạn đồng nghiệp cũng lao động và sống bằng nghệ thuật như Minh Hạnh – thậm chí nhiều người trong số họ được đại chúng yêu mến và quý trọng hơn cả Minh Hạnh."


Các bác nhà ta cũng để ý kỹ thật. Mình đi cả chục lần chả nghĩ ngợi bao giờ, chỉ đòi bia uống thôi. Không biết có cách nào để can hai bên đặng cả nhà cùng vui vẻ ăn Tết hay không nữa. Mình thì đang lo đói giò, đói chả, đói gà trống thiến với cả bánh chưng.